Bài thơ dang dở nỗi sầu ngổn ngang...
Đừng làm Chức Nữ, Ngưu Lang
Đừng làm ô thước, hai hàng lệ rơi
Xin đừng quay gót người ơi,
Đừng quên câu hát dặn lời thương yêu
Đừng làm hoa tím riu riu
Đừng làm bèo dạt hẩm hiu tháng ngày...
Đừng làm chi sợi dây dài
Để rồi giếng cạn, tiếc hoài ngàn năm
Xin đừng làm gió xa xăm
Tròng trành chiếc nón ba tầm không quai
Cô mình xem hội đêm nay
Về nhà dối mẹ, gió bay qua cầu...
Xin đừng sâu sắc cơi trầu
Giếng sâu nông nổi, mối sầu ai mang
Đừng mơ chiếu trải hai hàng
Người không về nữa, lỡ làng duyên nhau
Xin đừng ra đứng ngõ sau
Đừng trông nơi cũ, ruột đau chín chiều!
Đừng làm tiếng sáo buồn thiu
Mỵ Nương vò võ nét kiều vì ai
Trương Chi chôn khối u hoài
Tóc mai sợi vắn sợi dài... đành xa
Đừng trèo cây bưởi hái hoa
Đừng xuống vườn cà hái nụ tầm xuân...
Gió ơi đừng thổi ngập ngừng
Lòng đừng thương nhớ người thương hỡi nàng!
Cũng đừng làm ánh trăng vàng
Để ai tát nước bên đàng đổ đi
Đừng làm cây cải mà chi
Rau răm đắng dạ thị phi hỡi chàng!...
Xin đừng làm đóa sen ngàn
Để ai quên áo cho nàng vá may
Đừng làm muối mặn, gừng cay
Để ai thương nhớ tháng ngày sầu đong
Xin đừng làm sáo sang sông
Sổ lồng bỏ bạn giữa dòng bơ vơ...
Xin đừng làm nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi, đợi chờ uổng công!
Đừng làm sông đục, bến trong
Cho người con gái lấy chồng xa xôi
Đừng làm nửa mảnh trăng côi
Để người chinh phụ chia đôi dạ sầu...
Thôi đừng làm giọt mưa ngâu
Bài thơ khép lại, nỗi sầu dở dang...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét