Khách lai rai
Vì sợ ai đó sẽ nhìn ra nỗi nhớ.
Tôi xóa tên tôi trong mỗi ước mơ,
Vì sợ ai đó biết đường tơ tôi dệt mộng.
Và đêm về, trong mỗi chiêm bao,
Tôi xóa hết những khát khao dành cho người tôi ấp ủ,
Vì sợ rằng trong bóng tối cô đơn
Lời yêu thương sẽ dạt dào mãnh liệt
Và ai đó sẽ nhìn ra
Tim tôi
Yếu đuối, dại khờ.
Mỗi ngày dài tôi xóa những ưu tư,
Sợ ai đó hiện diện trong nỗi-đau-đa-đoan-đời-tôi-trăn-trở.
Buổi chiều dạo chơi qua những hàng cây
Tôi xóa những mắt lá đong đưa trong tím chiều buồn bã
Vì sợ sẽ thấy ai trong hàng cây
Mắt tím đợi chờ…
Tôi xóa hết dư âm đời mình
Vì mỗi lời vang lên
Dù từ xa xưa sâu thẳm
Đều là tiếng thì thầm
Sóng triều ai dìu dặt…
Tôi xóa những hẹn hò bè bạn
Vì sợ phút giây xao lãng
Tình tôi phiêu du
Một thoáng mây mù
Tình tôi vụt mất
Cứ thế…
Mỗi ngày qua
Tôi xóa bóng hình tôi
Mỗi khắc trôi qua
Vết lưu di của chính tôi nhòa nhạt…
Để giữ gìn – tình anh – tinh khôi
Để giữ gìn – trái tim anh – thiên thần
Tinh khiết
Để hòa vào anh
Tình yêu thương
Bất tử...
Để hòa vào anh
Tình yêu thương
Bất tử...



Nhấn Delete hay Save cũng chỉ là 1 động tác , Nhưng Save thì còn , delete là mất ....
Trả lờiXóaCó những lúc Delete xong thấy tiếc , giá gì có thể ... Có những lúc Save xong lại quên .. lại Ước gì có thể ...
Tôi xóa những hẹn hò bè bạn
Vì sợ phút giây xao lãng
Tình tôi phiêu du
Một thoáng mây mù
Tình tôi vụt mất
Nhưng bạn ơi đừng vì sợ có thể vụt mất mà đã mất vĩnh viễn ngay từ khi nhấn del ...