Tỉ Ngố
Có đứa bạn gởi cho Ngố tui một cái “meo”.
ĐỪNG YÊU NGƯỜI LÀM THƠ. Nhân vật trong này đang ấm ức vì bị xử tệ bởi một người yêu thơ, biết làm thơ dù chưa đạt đẳng cấp nào đáng kế!
Có lẽ anh chàng đã dùng những lời đanh thép, đưa ra những chứng cớ rõ ràng quá chăng?
Đúng là nếu cứ như anh nói thì có điên mới yêu những “con dở hơi” đó!
Thú thật mới đọc lần đầu Ngố tui cũng thấy hoang mang, toan làm theo lời dặn. Nhưng sau nhiều hồi đọc đi, đọc lại Ngố tui bỗng đâm phân vân…
Để khách quan và rộng đường dư luận, xin kể hầu quí vị chuyện này:
Ngố tui biết một cô gái tuổi ngoài hai mươi. Cô này không đẹp, không xấu, không giỏi, không dở. Nhìn chung cũng bình thường giữa bao nhiêu cô khác. Chỉ phiền một điều, cô này lãng mạn, cứ nằng nặc đòi yêu những chàng làm thơ! Sự đời trớ trêu, thời nào các chàng - đặc biệt là các chàng làm thơ - cũng lao vào yêu các em xinh đẹp. Vì vậy, cô cứ quẩn quanh với những mối tình không ra tấm ra miếng, ra đầu ra đũa gì!
Đến một ngày đẹp trời cuối năm ba. Cô gặp một người mù thơ! Đúng là mù thơ, rõ ràng là mù thơ.
Vậy mà nàng vẫn yêu, dù lòng đã dặn lòng…
Tình yêu thật khó lường. Có khi nó ập đến, nhanh và bất ngờ. Có khi nó dùng dằng, nhẩn nha như trò vờn đuổi giữa chuột với mèo…
Ngố tui không rõ đôi này yêu nhau thế nào. Nhanh, bất ngờ hay dùng dằng, nhẩn nha. Chỉ biết rằng mối tình ấy kéo dài sáu năm…
Trong thời gian đó nàng đã kịp ra trường, làm cô giáo và… làm thơ!
Còn chàng, nghe đâu, vẫn mù thơ như cũ…
Chuyện đến đây, thấy na ná với đôi trên. Ai cũng nghĩ rồi chàng sẽ phải vò đầu bứt tai, cay cú thường trực với những chuyện thơ thẩn của nàng. Ai cũng nghĩ rồi chàng sẽ đưa ra những tuyên bố đanh thép, những lời thề không đội trời chung với kiểu lãng đãng, đầu không đụng trời, chân không chạm đất của nàng… Ai cũng nghĩ, họ khác nhau quá nên không sớm thì muộn sẽ có xung đột!
Thế nhưng trong quá trình yêu đương của họ, Ngố tui cam đoan là chưa nghe hai người cãi nhau trận nào vì thơ!
Mà ngược lại…
Ngày chia tay. Nàng đốt cả một tập thơ dày cộp tuyền những bài thơ tình yêu. Từ đó tuyệt nhiên không nhắc gì thơ phú…
Còn chàng, có lẽ cám cảnh khói thơ mù mịt hôm đó nên đã tập tành… làm thơ!
Đến đây thì Ngố tui thật sự bối rối.
Phải chăng yêu và thơ không hề đối lập. Người ta tiếp tục yêu hay quyết định hết yêu, hoàn toàn không có lỗi của thơ. Thậm chí có thể lay động một tâm hồn mù thơ bằng cách… đốt một tập thơ kia mà?
Ô hô, cái sự đời sao mà éo le quá! Biết sao bây giờ. Thôi thì, ai yêu cứ yêu, ai thơ cứ thơ, ai mù cứ mù…
Rồi cũng đến một ngày nào đó, mọi chuyện sẽ được an bài, không cần tranh cãi…
Đây là câu chuyện của Cá tháng tư, hết tháng tư xin chớ dại dột nhắc lại. Mọi thắc mắc xin hẹn mùa cá năm sau...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét