Lá CẩmTa với người một thời tuổi trẻ
Bước cùng nhau nhưng chẳng song đôi
Người mãi đi người quá xa xôi
Ta lặng lẽ riêng mình đơn bước
Ta với người chưa lần hẹn ước
Chỉ trong tim ủ chút tình thơ
Lời đầu môi quá đỗi ngu ngơ
Nên dang dở cả lời chưa nói
Ta và người không cùng chung lối
Lối người đi rạng rỡ yêu thương
Lối ta về nhỏ hẹp con đường
Bóng chiều đổ bên đời mòn mỏi
Ngày gặp người chỉ nhìn không nói
Chút hương xưa bỗng trở về đây
Chút xuân xưa thoáng chốc dâng đầy
Chút lưu luyến ánh lên màu mắt
Chút thời cũ đã giờ xa lắc
Tóc xanh xưa không giữ được màu
Mắt trong xưa không giữ bóng nhau
Ngày trẻ dại ta đành lạc mất
Bóng người nhòa dòng đời lẩn khuất
Chút xôn xao bảng lảng thực hư
Chút nôn nao có phải dường như
Lại lạc mất tình nhau lần nữa....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét