THƠ ĐÂU CÓ LỖI...

Tỉ Ngố


Có đứa bạn gởi cho Ngố tui một cái “meo”.
ĐỪNG YÊU NGƯỜI LÀM THƠ. Nhân vật trong này đang ấm ức vì bị xử tệ bởi một người yêu thơ, biết làm thơ dù chưa đạt đẳng cấp nào đáng kế!
Có lẽ anh chàng đã dùng những lời đanh thép, đưa ra những chứng cớ rõ ràng quá chăng?
Đúng là nếu cứ như anh nói thì có điên mới yêu những “con dở hơi” đó!
Thú thật mới đọc lần đầu Ngố tui cũng thấy hoang mang, toan làm theo lời dặn. Nhưng sau nhiều hồi đọc đi, đọc lại Ngố tui bỗng đâm phân vân… 

LẠC MẤT TÌNH NHAU

Lá Cẩm


Ta v
ới người một thời tuổi trẻ
Bước cùng nhau nhưng chẳng song đôi
Người mãi đi người quá xa xôi
Ta lặng lẽ riêng mình đơn bước

HOA KHẾ

Kim Thủy Tùng


 

   N
ắng hồng, nhạt tím hay vàng
Lung linh hoa khế ngỡ ngàng giấc trưa


   Đêm qua chợt thấy người xưa

Có hoa tím nắng đong vừa giấc mơ


   Chiêm bao bắt gặp câu thơ

Biết hoa từ ấy thôi chờ ngày xa…

MƯA ÁP THẤP

Lá Cẩm


Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách”
Có phải vậy không sao người đi?
Người về bên ấy đường xa ngái
Mưa gió đầy trời cũng vô nghì…