Khách Vãng Lai
Và cứ thế…
Em đi về mơ tỉnh
Ký ức nhạt nhòa soi những bình minh
Lục lạo trong mơ dĩ vãng in hình
Em tô lại bằng bút mang màu nhớ
Bóng hình anh giờ là những vần thơ
Em dệt cõi nhân gian mộng mị
Những lời yêu em viết nhịp tim trầm
Hòa với sóng chập chùng ru hoa lá.
Và cứ thế…
Em như người xa lạ
Giữa đời mình khi chợt tỉnh chiêm bao
Anh bây giờ có lẽ cũng hư hao
Cho em mượn xây thiên đường mộng ảo
Chừng ấy năm tính bao nhiêu cơm áo!
Khoảnh khắc về anh là một thiên đường
Mỗi tinh cầu đều ghi dấu tên anh
Em khắc họa tình mình bất tử
Và cứ thế…
Giận hờn rồi tha thứ
Những thăng hoa và những chốn lưu đày
Về soi mình vào vách trắng mênh mông
Anh lại đến giữa khoảng không sáng tỏ
Và cứ thế…
Những vườn tình mở ngõ
Em dạo chơi cùng hoa bướm anh cài
Nợ nhân tình ngàn ảo mộng thiên thai
Xin lắng sóng phôi phai - hoài niệm


Cho tôi lại từ đầu ,
Trả lờiXóaCho tôi lại từ đầu ...
Để được khóc ...được thương... được nhớ .
Cho tôi lòng thật thà
Trên môi đời nghiệt ngã ...
...để hương xưa nhỏ xuống tình già
Đêm mơ thấy tình đi nhè nhẹ , mà nhớ em ngày xa xăm ...