Lá Cẩm
Dường như người lạ… đâu quen
Mà sao hoa cỏ lại len vào hồn
Dường như xao xuyến… bồn chồn…
Mặc cho bóng nắng đổ dồn bước chân
Dường như bỡ ngỡ… buâng khuâng…
Người đâu gặp gỡ một lần làm chi…!
Dường như hôm ấy… hôm gì…
Mà ai xui khiến lại đi chung đường
Dường như ánh mắt vương vương
Để cùng ngoảnh lại… “lạ thường”… nhìn nhau
Dường như chẳng dám hỏi chào
Mà đôi con mắt… nôn nao… liếc chừng…
Dường như vừa gặp… người dưng
Mà sao ngơ ngẩn… ngập ngừng… lặng thinh…
Dường như… tim đập thình lình
Mà sao bối rối… vô tình… làm ngơ...
Dường như quá đỗi tình cờ
Cỏ hoa chốn ấy vàng mơ đến thì…
Dường như… người nói câu gì…
Xôn xao gió hát… người đi bên mình…
Dường như nắng quá lung linh…!
Hy vọng là ta không phải thấy dường như là ... trên đường đời tấp nập , ta vô tình đã đi lướt qua nhau . Bước lơ đểnh chẳng ngờ đang để mất . Một tâm hôn ta đã đợi từ lâu ( như bài thơ mà tụi mình hay ngâm ngay thuở nào ) ...
Trả lờiXóa... Dường như xin chớ dường như nữa ....
Rất tiếc... dường như vẫn mãi là... dường như...
Trả lờiXóa...Dường như xin chớ dường như nữa...
Trả lờiXóaRất tiếc...
Dường như vẫn mãi là... dường như...
Dường như không chỉ... dường như thế
Lấp lánh lung linh những thực hư...