NHÂN TÌNH
Khách Vãng Lai
Và cứ thế…
Em đi về mơ tỉnh
Ký ức nhạt nhòa soi những bình minh
Lục lạo trong mơ dĩ vãng in hình
Em tô lại bằng bút mang màu nhớ
Bóng hình anh giờ là những vần thơ
Em dệt cõi nhân gian mộng mị
Những lời yêu em viết nhịp tim trầm
Hòa với sóng chập chùng ru hoa lá.


