Lá CẩmYêu người nên yêu mùa lạnh
Bỏ quê xa mãi không về
Trời đông xám chiều cô quạnh
Quê nhà mấy nỗi sơn khê
Theo chồng làm dâu xứ Bắc
Yêu ai yêu cả đường đi
Nẻo về quê Nam xa lắc
Vào thăm biết có mấy khi!
Quen dần lời ăn tiếng nói
Yêu người yêu cả nghĩ suy
Quên dần một miền sương khói
Một thời thiếu nữ xuân thì!
Ngày ấy đến miền đất lạ
Gặp người duyên nợ vấn vương
Yêu người nên yêu mùa lạnh
Từ đấy nơi này quê hương...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét