CHIỀU QUA VỊNH LĂNG CÔ

Lá Cẩm


Chiều thăm thẳm tím buông lưng núi
Ráng đỏ còn vương chút sắc phai
Mây pha màu nước hơi thu tái
Xóm nhỏ đìu hiu mấy nóc chài…

TRƯỜNG CŨ

Hoàng Nguyên


Nếu gọi trường cũ thì tôi có nhiều trường cũ…

Là ngôi trường làng hồi tôi sáu tuổi. Gọi trường cho oai, chứ thật ra chỉ là một ngôi nhà cổ, ba gian hai chái. Lớp học là mấy dãy bàn dính đầy vết mực, loang lổ những vạch trầy xước ngang dọc…
Học trò lôm côm đứa lớn, đứa nhỏ. Giờ chính tả thì viết chung một bài, giờ toán thì học trò lớp nhất bao giờ cũng phải làm nhiều hơn học trò lớp nhì một câu…
Đầu mỗi năm học, lớp lại vắng đi vài khuôn mặt. Đứa chuyển ra trường huyện, đứa nghỉ học chăn trâu…

Thư giãn: ẢNH VUI

 Hồng Anh sưu tầm

Thư giãn: SÁCH VÀ VỢ

Hồng Vân Sưu tầm
Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:
 - Sách mới cho nên phải đắt tiền.
Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:
- Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.
Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:
- Anh còn tái bản nhiều lần nữa.
Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:
- Em để cho anh giữ bản quyền.