NGƯỜI XƯA


Phước Nguyễn

Đường ngôi tóc rẽ ngày xanh, 
Bên em lấm tấm, bên anh bạc rồi
Chuyện mình cũng đã chia phôi
Như con sông cũ buồn thôi cạn dần




Đi về có lúc bâng khuâng
Qua cầu ngoái lại như lần nữa xa
Nhạo mình tơ tưởng hương hoa
Chắc gì nếu gặp đã là nhớ nhau

Chiều nay trời vẫn mưa mau,
Bỗng ai chợt gọi từ đâu dại khờ...





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét