MƯA NGÂU

Lá Cẩm



Tháng Bảy
trời đổ
mưa ngâu

Đâu rồi ô thước
bắc cầu
người sang?

NGƯỜI XƯA


Phước Nguyễn

Đường ngôi tóc rẽ ngày xanh, 
Bên em lấm tấm, bên anh bạc rồi
Chuyện mình cũng đã chia phôi
Như con sông cũ buồn thôi cạn dần

MƯỜI BẢY NGÀY XƯA...

Hoàng Nguyên



 
Nó bật dậy, quàng vội túi sách vở lên vai, không quên vẹt thằng bạn bên cạnh để lấy lối đi. Nhưng chỉ được làm vậy với thằng bên cạnh, còn từ đây ra đến cửa lớp, từ cửa lớp đến cầu thang rồi lại phải chen chúc nhau, rồng rắn ra đến tận cổng… Nó nghểnh cổ ước lượng, chắc không dưới năm phút! Trời thì nắng, bụng thì đói, lại nôn nao thoát ra khỏi cái trường chết tiệt này.

MÂY BẠC

Lá Cẩm


Người lạ...
cũng chẳng lạ gì

Người quen...
chẳng phải,
mấy khi
hỏi chào

MỘT BÔNG HỒNG CHO CHA*

Hoàng Nguyên



Tôi nhớ lần đó được tặng một quyển sách đẹp, của nhà văn Võ Hồng “Một bông hồng cho cha".

“Một bông hồng cho cha” nghe hơi lạ? Nhưng khi đọc những lời lẽ thâm trầm trong đó thì dù ai nghĩ mình đã tận hiếu cũng không dám vỗ ngực tự hào. Mọi người sẽ nhớ, ít nhất một lần, mình đã trót bạc bẽo, vô tâm…


“Một bông hồng cho cha” là hành trình từ ngày con mới chào đời:
… Khi cúng đầy tháng, cha châm hương đốt đèn, thành kính cầu xin Mụ Bà và tham lam cầu khấn khắp thần linh phù hộ cho con mau ăn, chóng lớn. Có lẽ đó là lần đầu tiên, lần trọng đại nhất trong đời mà cha trọn lòng nghĩ đến những vị thần linh. Vì con mà xin mà khấn mà cầu…