CÓ NGƯỜI ĐÃ THẬT QUÊN TRĂNG

Mây Trắng
Riêng tặng Hồng Anh như món quà nhỏ nhân Sinh Nhật lần thứ...



 
C
ó người đã thật quên trăng

Như trăng chẳng vẫn thường hằng

Như trăng lùi vào đêm tối

Như trời chỉ có sao giăng


Ngày xưa yêu trăng là thế

Bao điều cùng trăng kể lể

Giờ trăng như chưa từng quen

Chuyện xưa tan như bọt bể



Ai bảo trăng xưa nhiều chuyện
Ai bảo trăng làm chứng nhân
Trăng nghe chi lời thệ nguyện
Thưở người tha thiết ân cần

Giận người nên trăng cũng mặc
Dù trăng có đang vằng vặc
Chẳng buồn nhìn trăng một cái
Chẳng màng trăng có băn khoăn

Thật người đã giận trăng rồi
Dù trăng miên man giữa trời
Dù trăng chẳng hề gian dối
Chẳng làm cho người đôi nơi

Chung trời chỉ một vầng trăng
Không chung một miền luyến nhớ
Không chung vầng trăng dang dở
Sao người vội nở quên trăng?


Dù trăng vẫn luôn thường hằng

Có người đã thật quên trăng…?!










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét