TRĂNG VẪN ĐI VỀ

Hoàng Nguyên
Cảm tác từ "Có người đã thật quên trăng" của Mây Trắng


Trăng non hứa hẹn
Nồng thắm tình đầu
Thề nguyện bền lâu
Trăng tròn minh chứng

Bao ngày, bao tháng
Bao mùa trăng qua
Lòng anh nơi xa
Đang tròn hay khuyết?

CÓ NGƯỜI ĐÃ THẬT QUÊN TRĂNG

Mây Trắng
Riêng tặng Hồng Anh như món quà nhỏ nhân Sinh Nhật lần thứ...



 
C
ó người đã thật quên trăng

Như trăng chẳng vẫn thường hằng

Như trăng lùi vào đêm tối

Như trời chỉ có sao giăng


Ngày xưa yêu trăng là thế

Bao điều cùng trăng kể lể

Giờ trăng như chưa từng quen

Chuyện xưa tan như bọt bể

THƯ GỬI QN

Hoàng Diễm


Thành phố HCM, ngày 16 tháng 07 năm 2011

Anh Duy thân,
Lâu lắm rồi không có tin gì của anh. Cứ như SG-QN đoạn giao rồi vậy? Kể cũng lạ, nhớ QN, em thường không nhớ đến anh, nhưng viết cho QN thì em chỉ thích viết cho anh thôi! Có lẽ do anh hiền, dễ tính, ít bắt bẻ, giỏi nhường nhịn. Có lẽ do anh thích đọc thư em - như anh nói - nên em viết cho anh mà không lo lắng gì cả. Hôm nay cũng vậy, em sẽ viết, có thể là không đầu không đũa, có thể lung tung, lan man, có thể rối rắm, lằng nhằng. Nhưng có hề gì, đúng không anh?

CHẠM...

Rong Nho



 
Hoa tím trên đường
Theo gió muôn phương
Chạm chân người bước
Chạm niềm vấn vương


Ve kêu râm ran

Giữa hạ nắng tràn

Chạm màu dĩ vãng

Chạm người đa đoan

HÀNH TRÌNH 28 NĂM CỦA MỘT ƯỚC MƠ

Làng trẻ mồ côi Picasso ở Thủ Đức, TP HCM. Ảnh: CDNHS.

Bài viết của Nhạc sĩ Quỳnh Hợp từ VNExpress Thứ bảy, 2/7/2011

'Cô cho con ôm ngón tay út của cô nhé' - ước muốn giản đơn của em bé làng mồ côi ám ảnh trong tâm trí nữ giáo viên trẻ khiến cô viết thành thơ, nhạc. 28 năm sau, bài hát mới được công bố.

HƯƠNG CỦA ĐỜI THƯỜNG

Lá Cẩm
Cảm tác từ “Mùi hương không có lỗi" (VIẾT CHO THÁNG SÁU) của HOÀNG DIỄM 


 
 Có tội gì đâu một mùi hương 
Chỉ là ký ức những năm trường
Một ngày hương dẫu thôi không trẻ

Cũng vẫn là hương của đời thường…