Riêng tặng các bạn 81NC những cảm nhận từ năm giác quan của một người.
Mong các bạn tìm thấy mình trong đó...
CẦU VỒNG THƯƠNG NHỚ
Trăng đến rằm lại tròn. Nước vẫn ngàn năm xuôi dòng từ nguồn ra biển. Chức Nữ, chàng Ngưu vẫn chờ mùa ngâu tới, cho sông Ngân ô thước bắc cầu. Anh và em đã không như thế. Mỗi người một cuộc đời, như chưa bao giờ gặp gỡ, chưa bao giờ yêu nhau!
Miền Nam đang mùa mưa giông. Những cơn mưa đến bất ngờ, ồn ào, rộn rã rồi qua nhanh… Bầu trời dường như được rửa sạch, lung linh đón sắc cầu vồng.
Ngày xưa anh gọi đấy là những cơn mưa cá tính và cầu vồng là để tặng em…
Anh dành tặng em sắc đỏ, cam rực rỡ của tình đầu nồng thắm. Em hồn nhiên mang làm trang sức nhưng lại vô tâm đánh rơi đâu đó, để cả đời cứ khắc khoải đi tìm!
Tháng ba, mùa hoa cườm thảo. Nhớ thảm hoa vàng và những bước chân hạnh phúc, của ngày còn bên nhau… Em bảo anh nhắc mười lần tên loài hoa ấy, vì biết rằng rồi anh sẽ quên!
“Cánh hoa nồng hương đã kết thành quả sầu chát đắng”*
Không biết quả sầu ấy màu lam, tím hay chàm?
Em là màu vàng day dứt. Cứ rưng rưng, bồn chồn thương nhớ, dù hoa đã lìa cành.
Anh như màu lục non của tán cây, vạt cỏ. Cứ độ lượng chở che bao đôi lứa, rồi dù hợp, dù tan, dù hạnh phúc, dù chia lìa, cây cỏ cứ thản nhiên xanh…
Tháng tháng, năm năm... Cuộc sống đã cuốn anh vào những trần trụi và bất trắc. Anh không thể nhớ tên loài hoa xưa. Em giờ không còn đắm đuối với tình đầu…
Chỉ còn cầu vồng rực rỡ sau mưa. Những cơn mưa vẫn bất ngờ, ồn ào, rộn rã. Dù chẳng ai chờ đợi, chẳng ai gọi tên!
Anh ơi, phải chăng trong hoài niệm, mình vẫn cùng thương nhớ cầu vồng?
*( ÁO TIỂU THƯ- Duyên Anh)
MÙI HƯƠNG KHÔNG CÓ LỖI
Có một mùi hương vừa bị ném đi, vội vàng, không thương tiếc.Ta thảng thốt giật mình: “Sao thế?”. Người dùng dằng “ Ai bảo quá nồng nàn!”
Thương mùi hương, hẳn đang ngỡ ngàng, chưa biết lỗi. Chỉ vì muốn tỏa lan để làm tròn sứ mệnh mà mùi hương đã bị vứt đi...
Chỉ bởi hương không là sim là sứ, thưở hồn nhiên, ta kết lá đội đầu. Không là quỳnh là ngâu ngày ta chanh cốm. Không là ngọc lan ngọt ngào đêm hẹn, hay dạ hương lưu luyến chân ai…
Qua rồi thưở hồn nhiên, ta không còn hương sim, hương sứ. Qua rồi tháng ngày trẻ dại, để nhung nhớ ngâu, quỳnh. Qua rồi thời yêu đương hò hẹn, chẳng thể thương tiếc ngọc lan hay quay tìm dạ hương lưu luyến…
Nhớ một bài thơ ngày đi học: “ Mau lên em, gấp lên em. Hoa ở tuổi em mới thật là hoa…”
Bây giờ ngẫm lại…
Có phải hương ở tuổi ta cũng chỉ là hương? Vậy nên, trách chi rằng hương đã quá nồng nàn!
Bạn ta ơi, bạn đã vì ta đi tìm một mùi hương cũ. Rồi cũng vì ta mà vứt một mùi hương...
Nhưng dù có tìm, có vứt bao nhiêu lần cũng vậy thôi. Bởi chẳng mùi hương nào còn ở lại, sau ba mươi năm dâu bể cuộc đời…
Đừng tìm chi nữa, hãy lặng nghe đâu đó đang tỏa nhẹ nhàng một mùi hương- tình bạn-
VỊ CHANH
Chúng tôi biết Anh từ năm thứ nhất. Anh chơi thân với cả bọn tôi.Anh hào hoa, lịch lãm. Chứ không như chúng tôi, quê mùa, tỉnh lẻ.
Trông Anh như một cái bình pha lê, đặt giữa một đám chum vại sứt sẹo. Làm sao mà không ngưỡng mộ?
Những buổi chiều Chủ nhật, từ Saigon lên, Anh thường mang quà cho chúng tôi. Có một món quà rất đặc biệt. Kẹo chanh. Kẹo chanh hay phải gọi là mứt chanh mới đúng?
Chúng tôi không biết, có lẽ cũng chẳng ai biết…
Vì giữa cơ man mứt kẹo, giữa vô vàn hàng hóa bây giờ, chúng tôi không tìm được nó.
Nó như một vầng trăng non cong cong, màu phớt hồng, điểm một chút vàng loang loáng xanh, như màu vỏ vừa độ chín. Nó chầm chậm tan trên đầu lưỡi, vị chanh lan nhè nhẹ và vấn vít suốt những buổi chiều…
Dù không còn gặp Anh, nhưng vị chanh ngày xưa chúng tôi vẫn nhớ. Anh không biết điều này.
Chẳng hề gì. Vị chanh chỉ là riêng của chúng tôi và mãi mãi sẽ là riêng của chúng tôi…
TIẾNG ĐÀN NGÀY XƯA
Năm thứ nhất.

Nó lạ lẫm với những tiếng đàn. Tiếng guitar bập bùng, bập bùng, nhiều tâm trạng… nhưng hình như chưa dành riêng ai!
Năm thứ hai.
Có một người ôm đàn, ngồi hàng giờ với một người. Nó không quan tâm. Chắc là để chia sẻ thôi, đồng hương mà!
Năm thứ ba.
Một người ra trường, một người ở lại. Tiếng đàn như lưu luyến. Một chút băn khoăn thoáng qua. Nó nghĩ rồi sẽ còn gặp lại, có gì mà phải ngậm ngùi?
Năm cuối.
Tiếng đàn đã là của người khác dành cho người khác. Nhưng vẫn nghe da diết,vẫn huyễn hoặc hồn người!
Rời trường, nó tưởng sẽ chẳng bao giờ nghe lại tiếng đàn, dù là ai dành cho ai…
Không ngờ nơi nó đến, có những tiếng đàn, của một người dưng…
Người dưng gọi nó bằng tên một nhân vật trong truyện. Nó hỏi “Tại sao?”
Người dưng cười: “ Tại thích!”
Nó tò mò đọc, thấy có một người đầy lòng trắc ẩn nhưng cũng nông nỗi lắm!
Nông nỗi vậy mà người dưng vẫn ôm đàn ngồi nghiêng nghiêng trên balcon. Dưới mái vòm cong cong, bóng tối như tan loãng ra với những tiếng đàn…
Qua nhiều biến cố, tiếng đàn ấy không còn, xa rồi thời nông nỗi…
Người dưng ở lại, có nhớ tiếng đàn không?
CỐ NHÂN
Chị đứng thẳng người, hơi ngước lên…Gương mặt Anh rất gần. Ánh mắt Chị dừng trên những nếp nhăn mờ mờ trên trán Anh.
Sau 30 năm gặp lại, giữa ồn ào của đám bạn bè, Chị nhìn Anh hồi lâu rồi hỏi:“Nhận ra không?” để nghe Anh trả lời rất nhỏ: “Sao không”.
Phải rồi, sao mà không nhận ra được, người đã từng làm khổ mình!
Anh vẫn ít nói như ngày xưa.
Ngày xưa, ngày Chị và Anh học cùng một lớp…
Lâu rồi Chị không về lại thị trấn nhỏ, cheo leo ấy. Lần gặp nhau cuối cùng của Anh và Chị là vào một buổi sáng cuối năm, Chị tiễn Anh về sau những câu chuyện không đầu, không cuối. Dù biết Anh sẽ không bao giờ quay lại nhưng Chị không mấy chạnh lòng, bởi Chị không yêu Anh!
Chuyện này từ xưa vốn đã bí mật, huống chi giữa Anh và Chị đã là 30 năm…
Lúc chia tay Anh giữ tay Chị, thật lâu. Chị cảm nhận được sự ân cần, trìu mến từ bàn tay ấm và mạnh mẽ ấy. Chị không dửng dưng, hờ hững, cũng không băn khoăn có còn gặp lại Anh không.
Anh không trách cứ, cũng không buồn dù bây giờ Chị đã là người thất bại…
Hình như giữa Anh và Chị không có éo le, ngang trái của những cố nhân. Chỉ có chút vấn vương làm Chị xao xuyến, chút hoài niệm làm Anh bâng khuâng.
Và một hơi ấm bàn tay…
Bàn tay ấy, hơi ấm ấy. Suốt đời Chị không thể nào quên được!

Đọc "Cầu vồng thương nhớ" chợt nhớ mấy câu thơ:
Trả lờiXóa"Ngỡ đấy là mưa-bóng-mây
Ai ngờ mưa bão cho đây ướt lòng
Ngỡ đây cầu sắt, cầu đồng
Ai ngờ cầu vồng - cho đấy trượt chân"
NGỠ - Lê Kim Giao
Có phải vì cầu vồng quá lung linh nên làm cho người ta cứ hay trượt vào niềm-thương-nỗi-nhớ...