Đọc ĐỌNG… chắc khó ai mà không cảm xúc… Ngố tui cũng vậy, bỗng dưng thấy muốn chính thức phát biểu về thơ dù một bài thơ bẻ đôi Ngố tui cũng chưa từng có!
Nghe lỏm rằng nguyên tắc bình luận là cứ khen trước, chê sau. Ừ thì cứ khen trước đã, ai mà không thích được khen, huống chi đây là một bài thơ không thể không khen!
Bài thơ khiến một người ngoại đạo như Ngố tui bỗng dưng muốn…làm thơ!


