Nhân đọc ĐỌNG... của RONG NHO

Tỉ Ngố


Bài thơ làm Ngố tui bỗng muốn… bình thơ!
Đọc ĐỌNG… chắc khó ai mà không cảm xúc… Ngố tui cũng vậy, bỗng dưng thấy muốn chính thức phát biểu về thơ dù một bài thơ bẻ đôi Ngố tui cũng chưa từng có!
Nghe lỏm rằng nguyên tắc bình luận là cứ khen trước, chê sau. Ừ thì cứ khen trước đã, ai mà không thích được khen, huống chi đây là một bài thơ không thể không khen!
Bài thơ khiến một người ngoại đạo như Ngố tui bỗng dưng muốn…làm thơ!

VIẾT CHO THÁNG SÁU

Hoàng Diễm

Riêng tặng các bạn 81NC những cảm nhận từ năm giác quan của một người.
Mong các bạn tìm thấy mình trong đó...


CẦU VỒNG THƯƠNG NHỚ


Trăng đến rằm lại tròn. Nước vẫn ngàn năm xuôi dòng từ nguồn ra biển. Chức Nữ, chàng Ngưu vẫn chờ mùa ngâu tới, cho sông Ngân ô thước bắc cầu. Anh và em đã không như thế. Mỗi người một cuộc đời, như chưa bao giờ gặp gỡ, chưa bao giờ yêu nhau!





ĐỌNG...


Rong Nho 

Long lanh trên cành lá
Sau cơn mưa đêm qua
Như lìa cành chẳng nở
Đọng lại giọt mưa sa