THẮNG ƠI !...

Hoàng Diễm
Bài viết hưởng ứng phong trào viết về TRƯỜNG XƯA BẠN CŨ.



Đã khuya, trời chớm lạnh.Tôi đang loay hoay dỗ giấc, bỗng chuông điện thoại réo lên

“A lô, chị hả? mở TV ngay đi. Phim làm em nhớ tới ông Thắng nên em gọi chị. Thôi nhé!”
Tôi gác máy, 23 giờ 30 phút…
 Màn hình sáng lên, những cảnh đấm đá, rượt đuổi, súng, gậy và máu. Những bóng người mặc toàn áo đen, lạnh lùng với những canh bạc.Diễn viên chính là người châu Á, sống ở Mỹ, trong một thế lực đen.
Anh ta có khuôn mặt vuông, cặp mắt sắc, chân mày ngắn, hơi xếch, nước da ngăm và sống mũi không cao. Một khuôn mặt thật dữ dội nếu không có đôi môi đầy đặn, khóe miệng cong cong như đang làm nũng. Khóe miệng ấy, đôi môi ấy đúng là của Thắng…

Chuyện đã lâu lắm rồi, từ hồi chúng tôi còn học lớp ba trường làng. Ngôi trường mở ngay tại nhà nội tôi. Chị em tôi đều phải hết lớp ba ở đó, cho cô tôi rèn. Thắng học cùng lớp với tôi…
Nhà Thắng rất giàu, ba Thắng buôn hàng quân tiếp vụ, mẹ Thắng  quanh năm chỉ việc đẻ, nuôi con và đi đánh ghen! Thắng không hay trốn học nhưng lại dốt và rất lười. Thắng bảnh bao, có dáng của một công tử, khác xa vẻ quê mùa, cục mịch của bọn con trai trong lớp. Có lẽ vì thế những giờ tan học, tôi hay bắt gặp Thắng đánh nhau. Tôi vẫn nhớ dáng điệu của Thắng giữa vòng vây, đầu hơi cúi, mắt gườm gườm, môi mím lại, hai tay gồng lên thủ thế. Không hiểu sao lúc ấy tôi thấy Thắng thật cô đơn và tội nghiệp. Chỉ riêng những lúc ấy thôi, còn thì Thắng ngang tàng, phá phách.
Giờ tập viết Thắng hay bị phạt vì chưa bao giờ Thắng có một cái ngòi viết ra hồn. Giờ toán, giờ chính tả, lại cũng bị phạt vì không làm bài, không chăm chú. Những quyển vở nhăn góc và bỏ trống loang lỗ. Những cây viết, cây thước bị bẻ gãy tức tưởi… Cứ vậy cho đến hết năm học.

Đầu năm sau, chúng tôi ra trường huyện. Ở đó,chỉ Thắng, Khanh và tôi là  “người quen cũ”. Khanh vẫn ốm yếu, dặt dẹo với đôi nạng gỗ, nên vô tình Thắng thành thủ lĩnh. Với chúng tôi Thắng luôn tốt bụng và thân ái. Nhưng ở lớp Thắng vẫn nghịch ác, vẫn bị thầy cô quỡ phạt, Thắng không có gì khác. Khác chăng là những trận đánh nhau của Thắng thường xuyên hơn, khốc liệt hơn và thương tích nặng nề hơn… Tôi không còn cảm thấy Thắng cô đơn và tội nghiệp nữa. Cứ mỗi lần thấy Khanh bất lực đứng nhìn, tôi giận Thắng lắm. Dùng dằng bỏ đi, nhưng tôi cứ hoang mang tự hỏi, Thắng đánh nhau để làm gì?
Nhưng cũng có những buổi chiều sáng sủa. Thắng đứng chờ tôi và Khanh tranh nhau một cây viết đẹp hay một món đồ chơi ngộ nghĩnh. Những thứ Thắng thường có nhưng hình như không biết để làm gì… Những buổi chiều như vậy không bao giờ thiếu kẹo, rất nhiều kẹo, ngon và lạ mắt. Trên khoảnh sân trường đầy lá đó, có lúc tôi và Khanh đã vui lắm, có lúc Thắng đã hiền và đáng yêu lắm. Tình bạn cứ chông chênh như vậy cho đến cuối năm lớp 9. Thắng bỏ học vượt biên, Khanh theo  gia đình đi kinh tế mới. Chúng tôi đã “mỗi người mỗi ngả” từ khi chưa kịp lớn…
Ký ức về Thắng cứ lẫn lộn vui buồn và rất nhiều câu hỏi. Câu hỏi khó nhất với tôi là- Thắng đánh nhau để làm gì?- đến giờ vẫn không ai trả lời tôi được. Kể cả Thắng vì Thắng đã chết. Có lẽ Thắng đã chết như anh chàng diễn viên trong phim
...Những chớp lửa lóe lên, khói súng và máu loang trên ngực áo; ngã quị xuống, mắt mở to rồi từ từ khép lại. Khuôn mặt với đôi môi đầy và khóe miệng cong cong ấy chỉ còn những nét đau đớn…
Vậy là Thắng không thể đánh nhau nữa rồi… Bởi đấy không phải trò trẻ con ngày xưa, đấy là  nước Mỹ và tội ác.
Rất lâu sau, khi nghe kể lại, hình dung của tôi về Thắng là một nấm đất, rất buồn và rất cô đơn. Ở thế giới nào cũng vậy thôi,Thắng luôn vừa hư hỏng vừa ân cần, lúc nào Thắng cũng thừa ngang tàng nhưng lại thiếu kiên nhẫn…
Ngày xưa, tôi đã dùng dằng, đỏng đảnh vì trong bộ ba chỉ mình tôi là con gái. Khanh thì hiền lành như thế, đơn giản như thế. Thắng buộc phải dàn xếp những thất thường, tinh tướng của tôi. Tôi cũng không nhớ rõ Thắng đã đối phó thế nào, chỉ biết rằng tôi chưa bao giờ giận Thắng vì bất cứ chuyện gì trừ chuyện đánh nhau!

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Thắng và Khanh là những phần mà tôi thiếu. Tôi cần thêm một chút ngang tàng của Thắng, một chút nhẫn nhịn của Khanh chăng?
Sau bao nhiêu năm, tình cảm dành cho ngôi trường cũ, cho những người bạn xưa vẫn còn đó.
Như một kỷ niệm đẹp, không thể nào quên!



Nhạc trong bài: Vết  thù trên lưng ngựa hoang,  Elvis Phương


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét