NGƯỜI TẶNG THÁNG NĂM

Lá Cẩm


Người tặng tháng năm để mong chờ
Ta đếm thời gian dệt ước mơ
Tháng hết năm qua thêm xuân mới
Thêm những buồn vui lẫn hững hờ

GIÁNG SINH CỦA BÉ

Lá Cẩm





Giáng Sinh của Bé có gì nào?
Đèn giăng rực rỡ sáng trên cao
Lơ thơ hoa tuyết bên người tuyết
Lấp lánh thông xanh những ánh sao

YÊU MÙA LẠNH

Lá Cẩm

Y
êu người nên yêu mùa lạnh

Bỏ quê xa mãi không về

Trời đông xám chiều cô quạnh

Quê nhà mấy nỗi sơn khê

TRĂNG ĐỢI

Lá Cẩm



Trăng non lá lúa
Chênh chếch ngoài song
Giọt sương rơi khẽ
Thấm lạnh vào trong


Buâng khuâng trăng hỏi
Ai nhớ mà mong
Trăng chưa từng đợi
Sao tỏ nỗi lòng

CHIỀU QUA VỊNH LĂNG CÔ

Lá Cẩm


Chiều thăm thẳm tím buông lưng núi
Ráng đỏ còn vương chút sắc phai
Mây pha màu nước hơi thu tái
Xóm nhỏ đìu hiu mấy nóc chài…

TRƯỜNG CŨ

Hoàng Nguyên


Nếu gọi trường cũ thì tôi có nhiều trường cũ…

Là ngôi trường làng hồi tôi sáu tuổi. Gọi trường cho oai, chứ thật ra chỉ là một ngôi nhà cổ, ba gian hai chái. Lớp học là mấy dãy bàn dính đầy vết mực, loang lổ những vạch trầy xước ngang dọc…
Học trò lôm côm đứa lớn, đứa nhỏ. Giờ chính tả thì viết chung một bài, giờ toán thì học trò lớp nhất bao giờ cũng phải làm nhiều hơn học trò lớp nhì một câu…
Đầu mỗi năm học, lớp lại vắng đi vài khuôn mặt. Đứa chuyển ra trường huyện, đứa nghỉ học chăn trâu…

Thư giãn: ẢNH VUI

 Hồng Anh sưu tầm

Thư giãn: SÁCH VÀ VỢ

Hồng Vân Sưu tầm
Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:
 - Sách mới cho nên phải đắt tiền.
Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:
- Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.
Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:
- Anh còn tái bản nhiều lần nữa.
Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:
- Em để cho anh giữ bản quyền.

MỘNG LÊN TRĂNG

Lá Cẩm


Thu
ở ấy Đường Minh Hoàng lên trăng
Cầu vồng đưa lối đêm hoa đăng
Dập dìu lả lướt bao xiêm áo
Lộng lẫy vàng son chốn Quảng Hàn

MƯA NGÂU

Lá Cẩm



Tháng Bảy
trời đổ
mưa ngâu

Đâu rồi ô thước
bắc cầu
người sang?

NGƯỜI XƯA


Phước Nguyễn

Đường ngôi tóc rẽ ngày xanh, 
Bên em lấm tấm, bên anh bạc rồi
Chuyện mình cũng đã chia phôi
Như con sông cũ buồn thôi cạn dần

MƯỜI BẢY NGÀY XƯA...

Hoàng Nguyên



 
Nó bật dậy, quàng vội túi sách vở lên vai, không quên vẹt thằng bạn bên cạnh để lấy lối đi. Nhưng chỉ được làm vậy với thằng bên cạnh, còn từ đây ra đến cửa lớp, từ cửa lớp đến cầu thang rồi lại phải chen chúc nhau, rồng rắn ra đến tận cổng… Nó nghểnh cổ ước lượng, chắc không dưới năm phút! Trời thì nắng, bụng thì đói, lại nôn nao thoát ra khỏi cái trường chết tiệt này.

MÂY BẠC

Lá Cẩm


Người lạ...
cũng chẳng lạ gì

Người quen...
chẳng phải,
mấy khi
hỏi chào

MỘT BÔNG HỒNG CHO CHA*

Hoàng Nguyên



Tôi nhớ lần đó được tặng một quyển sách đẹp, của nhà văn Võ Hồng “Một bông hồng cho cha".

“Một bông hồng cho cha” nghe hơi lạ? Nhưng khi đọc những lời lẽ thâm trầm trong đó thì dù ai nghĩ mình đã tận hiếu cũng không dám vỗ ngực tự hào. Mọi người sẽ nhớ, ít nhất một lần, mình đã trót bạc bẽo, vô tâm…


“Một bông hồng cho cha” là hành trình từ ngày con mới chào đời:
… Khi cúng đầy tháng, cha châm hương đốt đèn, thành kính cầu xin Mụ Bà và tham lam cầu khấn khắp thần linh phù hộ cho con mau ăn, chóng lớn. Có lẽ đó là lần đầu tiên, lần trọng đại nhất trong đời mà cha trọn lòng nghĩ đến những vị thần linh. Vì con mà xin mà khấn mà cầu…

TRĂNG VẪN ĐI VỀ

Hoàng Nguyên
Cảm tác từ "Có người đã thật quên trăng" của Mây Trắng


Trăng non hứa hẹn
Nồng thắm tình đầu
Thề nguyện bền lâu
Trăng tròn minh chứng

Bao ngày, bao tháng
Bao mùa trăng qua
Lòng anh nơi xa
Đang tròn hay khuyết?

CÓ NGƯỜI ĐÃ THẬT QUÊN TRĂNG

Mây Trắng
Riêng tặng Hồng Anh như món quà nhỏ nhân Sinh Nhật lần thứ...



 
C
ó người đã thật quên trăng

Như trăng chẳng vẫn thường hằng

Như trăng lùi vào đêm tối

Như trời chỉ có sao giăng


Ngày xưa yêu trăng là thế

Bao điều cùng trăng kể lể

Giờ trăng như chưa từng quen

Chuyện xưa tan như bọt bể

THƯ GỬI QN

Hoàng Diễm


Thành phố HCM, ngày 16 tháng 07 năm 2011

Anh Duy thân,
Lâu lắm rồi không có tin gì của anh. Cứ như SG-QN đoạn giao rồi vậy? Kể cũng lạ, nhớ QN, em thường không nhớ đến anh, nhưng viết cho QN thì em chỉ thích viết cho anh thôi! Có lẽ do anh hiền, dễ tính, ít bắt bẻ, giỏi nhường nhịn. Có lẽ do anh thích đọc thư em - như anh nói - nên em viết cho anh mà không lo lắng gì cả. Hôm nay cũng vậy, em sẽ viết, có thể là không đầu không đũa, có thể lung tung, lan man, có thể rối rắm, lằng nhằng. Nhưng có hề gì, đúng không anh?

CHẠM...

Rong Nho



 
Hoa tím trên đường
Theo gió muôn phương
Chạm chân người bước
Chạm niềm vấn vương


Ve kêu râm ran

Giữa hạ nắng tràn

Chạm màu dĩ vãng

Chạm người đa đoan

HÀNH TRÌNH 28 NĂM CỦA MỘT ƯỚC MƠ

Làng trẻ mồ côi Picasso ở Thủ Đức, TP HCM. Ảnh: CDNHS.

Bài viết của Nhạc sĩ Quỳnh Hợp từ VNExpress Thứ bảy, 2/7/2011

'Cô cho con ôm ngón tay út của cô nhé' - ước muốn giản đơn của em bé làng mồ côi ám ảnh trong tâm trí nữ giáo viên trẻ khiến cô viết thành thơ, nhạc. 28 năm sau, bài hát mới được công bố.

HƯƠNG CỦA ĐỜI THƯỜNG

Lá Cẩm
Cảm tác từ “Mùi hương không có lỗi" (VIẾT CHO THÁNG SÁU) của HOÀNG DIỄM 


 
 Có tội gì đâu một mùi hương 
Chỉ là ký ức những năm trường
Một ngày hương dẫu thôi không trẻ

Cũng vẫn là hương của đời thường…

Nhân đọc ĐỌNG... của RONG NHO

Tỉ Ngố


Bài thơ làm Ngố tui bỗng muốn… bình thơ!
Đọc ĐỌNG… chắc khó ai mà không cảm xúc… Ngố tui cũng vậy, bỗng dưng thấy muốn chính thức phát biểu về thơ dù một bài thơ bẻ đôi Ngố tui cũng chưa từng có!
Nghe lỏm rằng nguyên tắc bình luận là cứ khen trước, chê sau. Ừ thì cứ khen trước đã, ai mà không thích được khen, huống chi đây là một bài thơ không thể không khen!
Bài thơ khiến một người ngoại đạo như Ngố tui bỗng dưng muốn…làm thơ!

VIẾT CHO THÁNG SÁU

Hoàng Diễm

Riêng tặng các bạn 81NC những cảm nhận từ năm giác quan của một người.
Mong các bạn tìm thấy mình trong đó...


CẦU VỒNG THƯƠNG NHỚ


Trăng đến rằm lại tròn. Nước vẫn ngàn năm xuôi dòng từ nguồn ra biển. Chức Nữ, chàng Ngưu vẫn chờ mùa ngâu tới, cho sông Ngân ô thước bắc cầu. Anh và em đã không như thế. Mỗi người một cuộc đời, như chưa bao giờ gặp gỡ, chưa bao giờ yêu nhau!





ĐỌNG...


Rong Nho 

Long lanh trên cành lá
Sau cơn mưa đêm qua
Như lìa cành chẳng nở
Đọng lại giọt mưa sa

HẠ XA

Tre Xanh



  
Tháng Năm trời đỏ một màu hoa
Tôi biết là tôi sắp phải xa

Lớp học từ mai không đến nữa

Chợt buồn chợt nhớ tháng ngày qua

BẠN TÔI


Bạn tôi,

Có một lần nói chuyện trong vòng thân hữu về những sinh hoạt cộng đồng, tôi nêu ra một thí dụ rằng tôi có thể thích ăn phở có giá trong khi bạn có thể thích ăn phở không giá. Và đặt câu hỏi tại sao khi sinh hoạt chung với nhau, chúng ta cứ bắt buột phải làm giống nhau, nghĩa là tôi cứ muốn bạn phải ăn phở có giá giống tôi, và bạn muốn tôi phải ăn phở không giá như bạn. Tại sao chúng ta không nhìn nhau ở điểm tương đồng là chúng ta cùng thích ăn phở, mà cứ nhìn nhau ở những điểm khác biệt như... kẻ ăn phở có giá, người không?

TRĂNG NHỚ

 

Tre Xanh 


Đêm rằm trăng sáng 
Một cõi thênh thang 
Ở nơi xa phố 
Có trăng là sang

ĂN THEO MÙA CÁ

 TỈ NGỐ


Nghe nói bên Tây có nhiều chuyện cá tháng Tư, Ngố tui cũng xin góp một chuyện:
Có một học giả tên Ngây họ Ngô, suốt ngày trầm tư mặc tưởng. Công trình nghiên cứu cỡ nào không biết vì chưa thấy công bố bao giờ!

Vì sao phải nói nhiều?


Bài hùng biện "Vì sao phải nói nhiều?" trong phần thi tài năng FTUer It’s Me 2011 của Đinh Đức Tâm (K47E ĐH Ngoại Thương TP HCM) đã khiến bạn bè cười nghiêng ngả và giành giải nhất..... (Xem thêm)

CHIÊM BAO

 Tre Xanh


Trăng non
mấy độ
mà non

Trăng già
mấy độ
 đã toan gọi già

VỖ VỀ CƠN GIẬN

Lan Anh


     Thở vào ...thấy mình đang giận.
     Thở ra ...hiểu người đang khổ.
     Nỗi đau trong tôi bùng nổ!!!
     Tôi ôm cơn giận vỗ về ....





CÁNH CÒ CHỚP TRẮNG ĐỒNG XA

 Tre Xanh
     
Cánh cò chớp trắng đồng xa
Rưng rưng thấy dáng mẹ già liêu xiêu
     Thân cò gầy guộc hắt hiu
Chăm chăm chút chút sớm chiều đàn con

CƯỜM THẢO THÁNG BA

 Hoàng Diễm

                 
     Tháng ba, mùa hoa cườm thảo
      Có anh, nắng bỗng dịu dàng
      Gió về chao nghiêng tà áo
      Sân trường rực rỡ sắc vàng

CÔN ĐẢO: HUYỀN THOẠI & LỊCH SỬ

Hồng Vân
CÔN ĐẢO: HUYỀN THOẠI & LỊCH SỬ VỀ NHỮNG KHÁT VỌNG BẤT DIỆT CỦA DÂN TỘC

Khi còn đi học mình rất ngưỡng mộ các vị nữ anh hùng của dân tộc và thường tìm đọc những quyển sách nói về các Bà, các Mẹ cũng như các Chị, trong đó mình đặc biệt rất ngưỡng mộ chị Võ Thị Thắng với nụ cười bất khuất và chị Võ Thị Sáu qua bài: “Biết ơn chị Võ Thị Sáu”, bài hát này mãi mãi đi vào tâm khảm của mình, người con gái đầu tiên bị thực dân Pháp giám cầm và xử tử hình khi chưa đến tuổi 18. Vì vậy khi nhỏ em rủ: “Chị ơi, đi Côn Đảo để viếng mộ chị Sáu đi”, mình đi liền …

VIẾT CHO NGƯỜI BẠN TÔI YÊU!

 Lan Anh

Bạn bệnh ! Một căn bệnh không dễ chịu chút nào. Bạn không muốn ai biết và 1 mình âm thầm chịu đựng.

TẾT- NHỚ MẸ

 Hồng Anh


Thế là đã 10 năm Ba Mẹ đi xa. 11 cái Tết không còn được ăn tết bên Ba Mẹ. Mỗi năm Tết đến là thấy nhớ Ba Mẹ da diết, nhất là nhớ Mẹ và những món ăn ngày Tết Mẹ nấu.

THẮNG ƠI !...

Hoàng Diễm
Bài viết hưởng ứng phong trào viết về TRƯỜNG XƯA BẠN CŨ.



Đã khuya, trời chớm lạnh.Tôi đang loay hoay dỗ giấc, bỗng chuông điện thoại réo lên

“A lô, chị hả? mở TV ngay đi. Phim làm em nhớ tới ông Thắng nên em gọi chị. Thôi nhé!”

ĐÁM CƯỚI BẠC

 Hồng Anh - Tặng HV và “bố” H.





    Bạn là một trong những người lên xe hoa sớm của lớp mình, sau khi ra trường. Đám cưới của bạn vào  thời bao cấp, nên không hoành tráng như bây giờ, nhưng rất vui.

VỀ LẠI TRƯỜNG XƯA

   Mây Trắng


       Một buổi về thăm lại trường xưa
          Lối cũ bồi hồi chân đong đưa
          Hàng dương xanh ngát tìm đâu thấy
          Bạn cũ năm nào có về chưa?