LỜI CHÚC CUỐI NĂM

   Hoàng Nguyên

Cuối năm, ngồi tẩn mẩn xếp lại mớ sách vở, thấy một quyển rơi ra…
SAIGON- CHỢ LỚN RONG CHƠI của nhà văn LÝ LAN
Có đoạn thế này:



“ Một hôm một chuyên gia về quản lý doanh nghiệp thuyết trình về quản lý thời gian. Ông đương nhiên biết rõ hơn ai hết thời giờ đối với doanh nhân quí hiếm như thế nào. Nhưng ông không tỏ ra khẩn trương gì cả. Rất thong thả ông đặt một cái thùng miệng rộng, dung tích 20 lít trước mặt mọi người và bày ra bên cạnh một đống đá, mỗi hòn đá to cỡ nắm tay. Ông cẩn thận xếp từng hòn đá vào thùng, cho tới khi những hòn đá cuối cùng đầy tới mép. Xong, ông hỏi ”Thùng đã đầy chưa?” Cử tọa đồng thanh trả lời” Đầy rồi”. Nhưng diễn giả bảo chưa. Ông bày ra một đống sỏi, vừa bốc từng nắm bỏ vào thùng, vừa lắc vừa xốc chiếc thùng cho những viên sỏi lọt qua khe hở giữa các hòn đá. Khi ông hỏi lần nữa” Thùng đã đầy chưa?”, khán giả đã học được mẹo của ông rồi nên đáp “ Có lẽ chưa”. Ông đồng ý, lấy ra một bao cát, từ từ trút vào thùng cho đến khi những hạt cát li ti len kín các kẽ hở còn lại và đầy sát mép thùng. Ông lại hỏi” Thùng đã đầy chưa?”. Cử toạ cùng đáp ngay” Chưa”. Quả là chưa. Ông cầm bình nước lên, rót vô thùng, nước thấm qua cát sỏi, đầy sâm sấp. Bây giờ ông trang trọng hỏi cử tọa có ai biết ý nghĩa của minh họa vừa rồi không? Một người đáp " Cho dù thời gian biểu của chúng ta bận bịu cách mấy, cũng vẫn có thể tìm được chỗ nhét thêm cái gì đó vào”. Diễn giả mỉm cười " Sự thật là nếu chúng ta không xếp những hòn đá to vào trước thì chúng ta sẽ không bao giờ còn có thể xếp chúng vào được chỗ nào nữa”

Tình cờ đọc câu truyện trên tôi tự hỏi những hòn đá lớn của đời mình là gì? Phát minh khoa học, thay đổi xã hội, viết một bài thơ, sắm một biệt thự, lập một gia đình, rong chơi trên núi, đạt ba bằng cấp, thắng một ván bài?. Có thể với mình, hòn đá này tựa núi Thái Sơn, nhưng với người khác chỉ là nắm cát vụn. Có thể thời thanh niên, nhiều điều chẳng qua cát sỏi mình đã gạt ra trên đường đi, bây giờ bỗng nhận ra đó chính là những hòn đá lớn nhất trên đời, nhưng mình không còn cách nào để đặt vô chỗ nào trong quỹ thời gian sắp cạn. Bạn bè trang lứa ai cũng lọc xọc trong thùng đủ cát, đá, sỏi. Bỗng dưng tôi muốn trút cái thùng của mình ra…”

Lần đầu đọc đến đây, tôi cũng nghĩ chắc phải trút cái thùng của mình ra ngay thôi! Nhưng sau đó tôi lại nghĩ khác. Còn ngay lúc này, tôi nghĩ rằng, thôi kệ, cái thùng của mình đã đầy đâu, vả lại từ giờ chắc cũng chẳng có hòn đá to nào khiến mình phải nghĩ ngợi…
Bạn nghĩ gì về cái thùng của bạn? Bạn muốn đối xử với nó thế nào?

Dù bạn nghĩ gì làm gì, tôi cũng xin chúc bạn:
-         Đủ ánh mặt trời để giữ cho tâm hồn bạn trong sáng
-         Đủ những cơn mưa để biết yêu quí ánh mặt trời
-         Đủ hạnh phúc để giữ tâm hồn bạn luôn sống
-         Đủ những nỗi đau để biết yêu quí cả những niềm vui nhỏ nhất
-         Đủ những gì bạn muốn để bạn có thể hài lòng
-         Đủ mất mát để biết yêu quí những gì bạn có
-         Đủ lời chào để có thể vượt qua được lời “ tạm biệt” cuối cùng

Những lời chúc này tôi chép được từ một bức thư pháp, không thấy ghi tên tác giả.


Dù không biết lời chúc trên ai đã dành cho ai. Tôi chỉ dám mượn để chúc các bạn tôi, những người cùng thời, những người đã cùng vui, cùng buồn, cùng rong chơi với tôi cho đến giờ này…

Lại nhận một quyển lịch cho năm mới.
Vậy là một năm nữa sắp qua, một tuổi nữa sắp hết. Bao bộn bề của cuộc đời cứ lần lượt đến rồi đi! Dù cuộc sống hối hả làm bạn  không có thì giờ ngoái lại thì những lúc gió chợt se, trời chợt lạnh, xin hãy dành chút thời gian nghe lời tôi chúc…


Nhạc trong bài- Xuân họp mặt, tác giả - Văn Phụng





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét