Hoàng Diễm
Có một mùi hương vừa bị ném đi, vội vàng, không thương tiếc.
Ta thảng thốt giật mình:” Sao thế?”. Người dùng dằng” Ai bảo quá nồng nàn!”
Thương mùi hương, hẳn đang ngỡ ngàng, chưa biết lỗi… Mùi hương nào cũng muốn tỏa lan để làm tròn sứ mệnh.
Nhưng có một mùi hương vừa bị vứt
Chỉ bởi hương không là sim là sứ, thưở hồn nhiên, ta kết lá đội đầu. Không là quỳnh là ngâu ngày ta chanh cốm. Không là ngọc lan ngọt ngào đêm hẹn, hay dạ hương lưu luyến chân người…
Qua rồi thưở hồn nhiên, ta không còn hương sim, hương sứ. Qua rồi tháng ngày trẻ dại, để nhung nhớ ngâu, quỳnh. Qua rồi thời yêu đương hò hẹn, chẳng thể thương tiếc ngọc lan hay quay tìm dạ hương lưu luyến…
Nhớ một bài thơ ngày đi học:” Mau lên em, gấp lên em. Hoa ở tuổi em mới thật là hoa…”
Bây giờ ngẫm lại…
Có phải hương ở tuổi ta cũng chỉ là hương? Vậy nên, trách chi rằng hương đã quá nồng nàn!
Bạn tôi ơi, bạn đã vì ta đi tìm một mùi hương cũ. Rồi cũng vì ta mà vứt một mùi hương.Nhưng dù có tìm, có vứt bao nhiêu lần đi nữa cũng vậy thôi. Bởi chẳng mùi hương nào còn ở lại, sau ba mươi năm dâu bể cuộc đời…Đừng tìm chi nữa, hãy lặng nghe đâu đó đang tỏa nhẹ nhàng một mùi hương TÌNH BẠN.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét