Chập chọang là đà chếnh choáng trong mây
Nắng chiều dài trải thảm đón trăng say
Cũng có lúc ta thấy mình là sóng
Trắng bạc đầu sừng sững ngóng non cao
Òa vỡ ồn ào cho cát lao đao
Dâng vạn lời ca giữa bao la bờ bến
Đã có lúc như thuyền không nơi đến
Đại dương là nhà ta thắp nến giăng hoa
Mỗi ngày dài ôm gió quét mưa sa
Sáng leo lét ngọn đèn qua tâm thức
Cũng có lúc sáng soi miền ký ức
Ta đã là tất cả của trùng dương
Đã hòa vào cây cỏ của muôn phương
Là bóng tối, là hừng đông, tia sáng
Đã có lúc,
Ta mơ.


Đã nhiều lúc ... tôi mơ.
Trả lờiXóaNhững giấc mơ rất thật .
Chợt giật mình tỉnh giấc ....
Ước gì ... mình đừng mơ
Nhưng dù sao tôi vẫn thích những lần ..."đã có lúc " đó của mình và nghĩ rằng nếu cuộc đời thiếu những lần có lúc như thế chắc là chán lắm đó .
..."Đã có lúc " nên biến thành ĐÃ ĐẾN LÚC
Trả lờiXóaTa thấy mình như biển cả bao la ...
Để ngẫm nghĩ sao "biển mình " rất lạ
Bao nhiêu nước từ sông nguồn... tất cả
Chảy vào ta ...thành vị mặn của riêng ta ...
Và ta tự hào vì dù trăm sông chở đầy phù sa , ngàn suối chở đầy rác ruởi ... nhưng khi tất cả đổ vào biển đều biến thành vị nước muối rất đặc trưng của riêng biển ... Vì sao biển làm được như vậy ? phải chăng là vì BIỂN THẤP NHẤT ??? Và đã đến lúc không thấy buồn khi ...gió heo may thổi về ...