Hỡi ôi! Lớp gọi khoa kêu, lòng ta đèn tỏ.Mười mấy năm ăn học, chưa chắc danh nổi như phao.
Một trận lén chặt dương, tuy kiểm điểm tiếng vang như mỏ.
Nhớ năm xưa
Chăm chỉ học, ăn toan lo nghiệp lớn
Chưa quen trốn nhũi, đâu tới quán hàng, chỉ biết văn chương, thuộc lòng lý thuyết
Học móc, học đan, thêu may, dinh dưỡng,… dường như quen nếp.
Tập “cúp”, tập “cua”, tập “nhũi”,… dạ chưa từng có.
Nghe tiếng chuông reo bỗng dưng lòng ngao ngán, thấy bài giảng như trẻ nít sợ ma.
Nghiệp “cúp cua” vấy vá mấy tháng nay, ghét học bài như người ngay ghét xạo.
Bữa thấy bài tập dài lấp giấy, muốn ngã lăn quay!
Ngày xem sách vở chi chít chữ,… ngất liền sau đó!
Một lỗ hổng đồ sộ, kiến thức nào nhồi nhét cho vô... ?
Tham khảo, thảo luận, … lòng ta đâu còn sức muốn!
Một giờ chuồn hàng trăm chỗ … trốn!
Đây ghế đa, giảng đường, … hóng mát giải lao…
Kia … hàng quán sáng chiều có khi nào đóng cửa!
Thảm hại thay!!!
Vốn không phải thông minh, tài giỏi theo giòng chăm chỉ, siêng năng… mà lại là dân lười, dân nhác, khoái “cua” làm quân chiêu mộ!
Mười mấy môn khoa học, đâu chịu tập rèn
Bao nhiêu tiết học ôn thi đều thờ thần “cúp”
Ngoài thân không một chữ che da, trong người đâu còn từ lót dạ, miệng cầu trời che chở tai qua!
Những tưởng bình quân con “5” suốt đời đủ “le” thiên hạ, nào ngờ con “4”, con “3” lọt sổ, kéo về đây tụ họp.
Đã tìm cách “cua” ngang giữa giờ, chẳng dè thượng cấp cũng hay
Cuối khoá học, đếm tiết vắng, … cấm thi! Ôi thôi thôi!!! Chí nào chịu nổi.
Thân ta sao quá nỗi truân chuyên, số khổ, phải chia năm, xẻ bảy mỗi mảnh một môn, gặm suốt mùa … thi lại!
Ôi ! sống làm chi theo quân tà đạo, phò “cúp”. Thờ “cua” thân tàn ma dại… mắt lồi, má hóp!
Vì ai khiến than thân trách phận, dậy sớm, thức khuya.
Vì ai xui chữ nghĩa tan tành, đâu là danh giá !
Thôi trận này!
Thà rớt mà đặng câu địch khái, về sau lũ bạn cũng vinh, còn hơn chịu chữ “copi” tụi nó cuời chê, thầy cô ghét bỏ!
Ôi thôi thôi!!!
Phờ Đạt, chè Thys, nay ngậm ngùi từ giã, dõi hướng chợ chiều lòng bỗng … quặn đau!
Nước mía, đậu nành,… tuyệt mấy cũng chào thua, quán cháo lòng nay cũng đành giã biệt
Ôi ! một mùa thi lại bốn năm còn hãi!
“Cua” tướng đứng ngoài sân, ngấp nghé, đâu dám bước vào, sợ oai ta!
Một trận ra tay “cua” chạy có cờ xém chết !
Học mà chăm chỉ, siêng năng, danh đồn “bay khỏi lớp”.
Hết “cúp” thì “cua” ai cũng chịu!
Sống phải học, học hoài, học mãi … suốt đời cung phụng nghiệp “nữ công”.
Sống thù “cua”, thác cũng thù “cua”, lời tự nguyện đã rành, một chữ “thuần” cũng đủ đền công đó!
Vậy từ nay!
Hãy ra tay dựng mồ chôn “cua” họ “cúp”
Lấy siêng năng, chăm chỉ làm đầu, đừng theo chướng cũ nghiệp xưa… suốt ngày lo thi lại.
Ôi thương thay!
Hai chữ “cúp cua” khí khái hy sinh giúp người nên nghiệp lớn
Tế “cúp”, tiễn “cua” yên lòng về nơi chín suối bằng an!!!



Bây giờ đọc lại bài nầy thấy cả quá khứ " hào hùng " ngày xưa .... Con cháu chúng ta chắc cũng ...khoái chí vì thấy các bà chúng nó ngày xưa chắc cũng quậy đâu thua gì ...
Trả lờiXóaBây giờ ta mới hiểu ...
Trả lờiXóaLắm kẻ rất thù "cua"
Thấy "cua" là đem hấp
Rồi phanh thây chúng ra
Nếu to thì rang muối
Còn nhỏ thì riêu "cua"
Cho thỏa thời "cua" rồi cúp