THƠ T.Ì.N.H

 - Xì trum - 
Tựa báo – HOA LỬA- (mừng ngày Quốc Tế phụ nữ 08/3/1984- năm thứ III) 

Thuở xưa ta mới vào trường
Thấy ta ít nói em thường chọc ta
Ta sợ … em cóc có tha!
Tên ta em ghép những 3,4 từ
Nào “khỉ độc”, “gôrin”, “sư tử”
“gà công nghiệp” – sở thú là đây


Trời ơi đứng trước nỗi này
Lòng ta ngao ngán chạy ngay có cờ
Rồi đâu phải bỗng dưng vô cớ
Ta gặp em lòng rối như tơ
Mặc ta, em cứ phớt lờ
Ung dung em ghẹo ta vờ không hay
Nào kính cẩn: “chào ngài chủ trại”
Dạ! Hôm nay cá lớn lắm chưa?
Thương “ngài” hai buổi sớm trưa
Ốc sên ngài bắt nắng mưa không sờn
Chà! Độn thổ còn hơn đứng đó
Thấy em cười mặt rõ … vô duyên !
Lòng ta trăm mối ưu phiền
Ghét-Thương-Thương-Ghét, xích xiềng lấy ta
Và từ đó hình em bỗng lớn
Chiếm khoảng to trời đất quanh ta
Thương từ cái phá thương ra
Nhớ em cái nghịch đậm đà … nét  i…ê…u!





                            

2 nhận xét:

  1. ngây ngô23:38 18/11/10

    Mỗi lần nghĩ về thời sinh viên mình đều ngậm ngùi và luyến tiếc vì đã không dám để ý đến ai ngày ấy . Bởi lẽ những chàng trai quê mùa ,tỉnh lẻ như mình thật là thiếu tự tin ... thiếu cả bản lĩnh ... Thấy các em cười khúc khích sau lưng mình là cứ nghĩ chắc áo mình cũ hay bị ran vải phía sau cho nên cứ phải đi thật nhanh , đầu cúi thật thấp ...
    Đọc bài thơ nầy thấy cả quảng đời thơ dại ngày trước , Cứ nghĩ " phải chi em đừng lấy chồng ..."

    Trả lờiXóa
  2. Đồng thuyền05:20 19/11/10

    Mình thì nhớ mãi thời học phổ thông đạp xe cả 20cây số để đến trường , sáng ăn khoai mì , trưa nhịn tối về nhà ăn cơm ghế toàn là bắp với khoai lang . Hôm nào cũng bị cô giáo nhắc " tác phong lề mề " vì không chịu bỏ áo vào trong quần . Điều mà bây giờ mình mới dám nói là mình chỉ có mỗi một chiếc quần rất cũ của người ta cho , dây kéo bị hư !!! Bây giờ thành đạt nghĩ lại ngày ấy thấy thương cho mình quá . Có thể nhờ vậy mà mình có dư quyết tâm để thay đổi !!!

    Trả lờiXóa