THƠ THẨN


Đức Phước


Rãnh ngồi đong một đấu thơ,
Đếm ba mớ chữ mới ngờ nghệch ra
Chữ nào sáo ngữ để xa,
Chữ nào dân giã lựa ra để xài 
Thế mà vẫn cứ đếm sai 
Ráp đi ráp lại cũng vài ý thôi 
Uổng công hết đứng lại ngồi 
Gãi tai gãi gối chao ôi nghèo nàn !
Câu thì rên rỉ than van
Câu thì khóc lóc mơ màng chuyện xưa
Câu thì sớm nắng chiều trưa 
Câu thì sáo rỗng đong đưa giữa trời ....
Thì ra thơ lắm cuộc chơi !
Bốn năm bồ chữ thiếu lời tự tâm 
Cho nên trách cứ âm thầm
Quanh năm thơ thẩn chửa nằm thẩn thơ
Cả làng thi sĩ mộng mơ
Cũng không đắp nỗi một bờ đê xưa
Bầy ve ai oán ban trưa
Vẫn như điệp khúc buổi xưa sau hè 
Chõng tre gối gỗ nằm nghe 
Vụng về chân gác so le mép giường.....





1 nhận xét:

  1. Nặc danh08:06 14/11/10

    ...Thì ra thơ lắm cuộc chơi !
    Bốn năm bồ chữ thiếu lời tự tâm .
    Câu nầy quá hay , đọc xong bài nầy bao nhiêu chữ nghĩa cả 2/3 đời đầu gói lại để 1/3 cuối đời mở ra ...làm thơ bỗng thấy ...sợ thơ luôn . Mới hay là ...không dễ chơi chút nào !!!

    Trả lờiXóa