PHÚ LỚP

Nguyễn Hoàng Diễm 


Nhìn tờ lịch bay bay, giật mình nhớ lại.


A! 81NC vẫn còn đây, hy vọng một ngày mở mặt mở mày…
Bèn, mỉm chi một cái, ngoái cổ nhìn lại, rồi vắt cả 2 tay ngang trán, ngẫm chuyện dở hay, rủi may, trả vay,… từ trước đến rày.




Ôi ! vĩ đại thay!
Lịch sử có một không hai mà dân tóc ngắn, tóc ngang hông 81NC đã dốc lòng đắp xây, gây dựng.
Nhớ hoài ngày nào, ngơ ngác, chân ướt chân ráo, bước thấp, bước cao về đây dấy nghĩa.
Một đoàn quân ô hợp ngoi ngóp, vẫy vùng, lúng túng với bao nổi lao lung
Để cuối cùng, dù khó khăn nhọc nhằn, trăm điều cản ngăn vẫn thăng bằng  may mắn


Ôi thời gian, nhanh hơn tên bắn!
Mất hẳn một năm mà thành tích một nắm vo tròn
Rồi vì sự cố kỷ cương, phép nước, luật dân, … trăm phần lỏng lẻo


Nên
Cuối năm tổng kết kiểm điểm ròng … nửa lố
Lấm lét trông về phòng tổ chức, lòng thấp thỏm âu lo.
Xuân qua, thu đến, sợ vẫn sợ, nhưng phè vẫn phè, ba tuần hè vẫn nghỉ đủ vừa ba
Và các anh các chị trong nhà ngoài ngõ ôi!
Thời gian cứ trôi mà dân định cư trong lớp cứ lúc trồi, khi sụt.
Mấy ai nhẫn nại trước những tiết học “éo le”
Rủ nhau quanh phải, quẹo trái, cao chạy xa bay
Thoắt cái nhìn lại, chẳng mấy kẻ còn … ngồi trong lớp.
Phen này cầm chắc phòng thi rộng mở đón vòng hai
Sau mấy hồi tứ tán khắp bốn hướng, mười phương, vườn không nhà trống
Bèn ngồi kiểm điểm tất niên
Ai nấy chắc lưỡi, lắc đầu, não nề thay năm thứ hai đã hết.


Than ôi!
Nghe lời trên gọi, các ngài cán bộ lớp túc trí đa mưu đã khăn gói đi chầu.
Nơi đầu sóng ngọn gió có thấu cho chăng… hăm mấy dân đen mộc mạc chốn này.
Trời tuy cao, đất tuy dầy, nhưng kẻ gây tội lỗi vẫn hết chỗ dung thân, đành thọ nạn…


Rồi
Tay cầm trát gọi, tay cắp bút nghiên, sẵn sàng viết lời sám hối
Ôi thôi thôi ! mấy năm trôi nổi đất khách quê người, chẳng lẽ khứ hồi với toàn kiểm điểm


Nhưng!
Chưa kịp khóc thương cho bớt mủi lòng, thì bỗng đâu
Đùng đùng 81NC xông lên cách mạng
Thôi thì chẳng phải bày giải dài dòng những chuyện viễn vông
Bà con cô bác trong ngoài ơi!


Từ đó…
Cũng tham gia, cũng cà kê, rề rà, trà trộn vào chốn hỗn độn, gian nan
Cũng tươm tất đàng hoàng, cũng xuênh xang rỡ ràng, bệ vệ! Nào tệ hơn ai!
Cũng học đòi gan góc, tung hoành, tập tành chiến đấu
Coi mòi rất triển vọng hanh thông
Hay dẫu có bê bối lôi thôi cũng không đến nổi phải thổi kèn gióng trống báo động cho    xấu hổ mặt mày
Và quả thật là khí thế bề ngoài tiến triển, thì tiếp liền theo mầm thân thiện bên trong cũng nẩy lộc đâm chồi


Ôi ! vui sao cái nghĩa bạn bè, rối rắm lằng nhằng và giản dị bình thường đáng yêu đáng quí.
Qua hết rồi hồi hiểm nguy sóng gió
Tình đoàn kết năm xưa vẫn còn đó, và có phần thắm đỏ hơn nhiều.
Ôi nữ công tổ ấm thân yêu
Trên chiến trận phong trần vấp vướng, không cản nổi bước đường
Và lửa thắp lên sưởi ấm tấm lòng, những người nữ công bổn lớp…!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét