- Trần Anh Tuấn- 81OTMNếu nói về thầy tôi
Chỉ có thể bằng một phần nho nhỏ
Không thể tả bằng lời nói
Dù là bao chăng nữa
Vì công lao trời biển quá mênh mông
Có nỗi nhớ nào hơn
Những hình ảnh đã ghi sâu vào tâm não
Như mẹ hiền với tháng năm tần tảo
Đồng vắng, chợ trưa lặn lội thân cò
Nhớ hôm nào sân trường lặng im, tôi ngần ngại đắn đo
Với ánh mắt chân tình người bạn cùng màu áo trắng.
Có nụ cười giòn tan, có chiều buông nhẹ nhàng sâu lắng.
Ao trắng mà tim vẫn rực hồng
Nỗi nhớ nhung như mãi còn rạo rực trong lòng
Thầy đứng đó bình thường giản dị
Gần gũi quá mà lớn cao hùng vĩ
Khuôn mặt gầy gò khắc khổ, vầng trán rộng thân yêu
Nụ cười tươi lấp cơn bệnh hiểm nghèo
Tôi cứ ngỡ thầy tràn đầy sức khoẻ
Có lúc ánh mắt chợt lắng sâu hiu quạnh
Có những buổi soạn bài, bên ánh đèn mờ
Mái tóc hoa râm thầy thêm bạc trắng
Thầy xây dựng cuộc đời từ những điều bình thường đơn giản nhất
Và:
Em đã tiến lên vững chắc
Vẫn bên tai lời nhắc của thầy
Thắng không kiêu, bại không nản, hãy hăng say!
Mỗi câu nói thắm từng lời từng ý.
Xa rồi ngày ấy bên thầy
Trong em in mãi bóng hình thân yêu
Bao giờ phượng nở ve kêu
Em về xin đến tặng hoa thăm thầy!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét