Trong giảng đường có hai đôi mắt đẹp
Một đôi to và sáng, đôi nhỏ buồn miên man
Một hôm đôi mắt sáng
Đến hỏi đôi mắt buồn
-“Sao anh cứ đẫm lệ
Buồn ray rứt không phút nào vui cả?
Cặp mắt nhỏ cuối đầu yên lặng
Vẫn nỗi buồn sâu lắng âm thầm
-“Ồ lạ nhỉ trong thế giới bao la
Biết bao nhiêu màu xanh trong đó
Mà ở anh người bạn buồn trong mắt
Vẫn in hoài màu đen tối âm u.
Nói đi anh người bạn của tôi ơi!
Đôi mắt anh luôn ưu tư nghĩ ngợi”
-“Anh đã hỏi chân tình thân ái
Làm sao tôi không nói thật lòng mình
Vì sao tôi không có bình minh
Không hề có màu xanh trong mắt
Mà ở tôi bao điều dằn vặt
Sống ưu tư, buồn nản, chán chường
Bởi chán đời nên suy nghĩ lung tung
Cuộc sống tôi không còn ý nghĩa”
Đôi mắt sáng chợt hiểu
Cuộc đời bạn không yêu
Nên tránh sao khỏi buồn
Và nước mắt mãi tuôn
-“Nếu anh sống không hề ước vọng
Bao suy tư cứ đắm trong lòng
Và bao điều lo nghĩ bận tâm
Thì sẽ chẳng làm gì được cả
Và cứ thế thời gian anh ạ
Cuốn trôi đi tuổi trẻ chúng ta
Mà ở đó bao điều kỳ lạ
Hãy nghe tôi rời xa mộng tưởng
Rời nổi buồn chán nản đăm chiêu
Cứ như tôi cả bầu trời phản chiếu
Mắt môi cười rạng rỡ tuổi thanh xuân
Tôi biết sống lạc quan ham hoạt động
Ngày nối ngày tôi nối những niềm vui”
Đôi mắt buồn chợt sáng lên ánh lửa
-“Đời nhiều điều kỳ diệu, phải không anh?
Và tuổi trẻ màu xanh nơi mắt
Nghe xuân về trong vắt niềm tin
Tôi sẽ sống với nhiệt tình nóng bỏng
Ngày nối ngày tôi nối những thương yêu…”
Và từ đó
Hai đôi mắt có màu xanh trong vắt
Một đôi trong long lanh nghị lực
Một đôi trong hừng hực lửa thanh xuân.
Hoà nhau thành đôi mắt tuổi đôi mươi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét