Màu gì tôi thích nhất
Tôi sẽ chỉ áo anh công nhân đang lẩn khuất
Giữa những áo hồng, xanh, đỏ, vàng, nâu,…
Đã từ lâu
Từ lúc nào tôi cũng không rõ nữa
Màu áo anh hoá thạch trong tôi
Cùng dáng hình người thợ
Oi ! quí làm sao những cánh tay vạm vỡ
Xây đắp quê hương trên những tro than
Xây đắp tương lai trên những điêu tàn
Cả trong khói lửa đạn bom cũng không thể nào ngăn trở nổi.
Anh công nhân ơi! nếu có ai hỏi
Màu áo anh đẹp nhất phải không?
Anh chẳng trả lời mà chỉ lặng yên
Người sẽ hiểu
Vì áo anh đã bạc
Hôm nay ngày hội các anh
Cũng là ngày 10 năm thống nhất
Hai ngày vui hoà chung làm một
Niềm vui chung lại được nhân lên
Và từ mùa xuân ấy đến nay
Ao anh đã bao lần bạc…
Hôm nay em tặng anh
Niềm tin mới màu xanh
Em biết không phai nhạt
Ao anh bạc bao lần
Là bao lần đất nước vươn vai
Cho đến một ngày mai
Màu đất nước và áo anh … xanh mãi … !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét