THƠ THẨN


Đức Phước


Rãnh ngồi đong một đấu thơ,
Đếm ba mớ chữ mới ngờ nghệch ra
Chữ nào sáo ngữ để xa,
Chữ nào dân giã lựa ra để xài 
Thế mà vẫn cứ đếm sai 
Ráp đi ráp lại cũng vài ý thôi 

THƠ T.Ì.N.H

 - Xì trum - 
Tựa báo – HOA LỬA- (mừng ngày Quốc Tế phụ nữ 08/3/1984- năm thứ III) 

Thuở xưa ta mới vào trường
Thấy ta ít nói em thường chọc ta
Ta sợ … em cóc có tha!
Tên ta em ghép những 3,4 từ
Nào “khỉ độc”, “gôrin”, “sư tử”
“gà công nghiệp” – sở thú là đây


NÓ LÀM CÔ GIÁO

-Nguyễn Hoàng Diễm-
Hình nhân vật - Diễm Xưa


Nó, một con người hay mơ mộng, thích tưởng tượng, yêu nhạc và thơ, mê bóng đá và thể thao nói chung, chỉ đặc biệt … không thích trẻ con! Vậy mà, nó làm cô giáo…

EM LÀ NỖI BUỒN VÀ NIỀM VUI TRONG ANH

Nguyễn Minh Tân

Có lẽ em sẽ ngạc nhiên
Khi thấy thơ anh mang ý từ đối nghịch
Đừng! Em ơi! Bởi tình yêu như cuộc đời vẫn thế
Điều giản đơn vẫn có những lý giải rất riêng
Những niềm vui vẫn chứa đựng lẽ ưu phiền
Những say đắm vẫn còn ít nhiều điều chưa thực
Những tin tưởng trong nhau tưởng chừng như hết mực
Vẫn có lúc ghen tuông, có lúc giận hờn

…BÊN LỀ KỶ YẾU

Hoàng Diễm

Tôi là một thành viên lớp 81KNC. Nghĩa là đã có thâm niên với SPKT. Ít gì tôi cũng có 4 năm lăn lộn ở đó, với bao kỷ niệm vui buồn… Sau 30 năm, dù không còn đủ sức “thức với phong trào”, tôi vẫn tự ép mình làm Ban biên tập.

NGÀY TRỞ LẠI TRƯỜNG


Hai lăm năm ấy là bao?
Hai lăm năm để tình hao lại đầy…

TAI SAO?

1. Tại sao gọi là ông Trăng (ông trời , ông sao) mà không gọi bà Trăng?

BỒN HOA

BBT 
TỨC CẢNH ĐÊM TRĂNG




Đêm nay dạo gót đến bồn hoa
Gió đưa hương thoảng đất chan hoà
Trăng lên núp khuất hàng phượng vĩ
Để lại nơi này … ta với hoa.


Bồn hoa đâu còn cảnh nên thơ
Cỏ cây chen đá, lá xác xơ
Bò ai gặm nát … bồn hoa quí???
Mắt ngó bồn hoa … bước thẫn thờ !.




VĂN TẾ CÚP CUA

Lan Anh và tập thể p.107


 Hỡi ôi! Lớp gọi khoa kêu, lòng ta đèn tỏ.
Mười mấy năm ăn học, chưa chắc danh nổi như phao.
Một trận lén chặt dương, tuy kiểm điểm tiếng vang như mỏ.

NÓI VỀ THẦY TÔI

- Trần Anh Tuấn- 81OTM


Nếu nói về thầy tôi
 Chỉ có thể bằng một phần nho nhỏ
 Không thể tả bằng lời nói
 Dù là bao chăng nữa
 Vì công lao trời biển quá mênh mông


GIỜ VẼ MỸ THUẬT

  TRẦN HUỆ CHI   (giờ vẽ Chùa Một Cột)
- Kính tặng thầy Trịnh Hữu Định-




 
Sáng nay lớp học vẽ
Thầy dẫn đi khắp trường
Rồi bảo vẽ hàng dương
Hai bên đường vào cổng


KNC – OTM

- Huỳnh Tấn Siêu- 81OTM -

 Có hai ngành kỳ quặc
 Trường này hay hục hặc
 Cãi nhau về ngành nghề
 Chung qui là bảo vệ
 Cho danh giá ngành mình

THANH ĐA – KỶ NIỆM KHÓ QUÊN.

- Hồng Đức-

… Đầu năm học, lớp chúng tôi thực tập xưởng, nên rảnh rỗi cả lớp nghĩ … cớ đi chơi xa. Lập tức hội nghị bàn tròn diễn ra sôi nổi, từ ban cán sự lớp đến phó thường dân đều phấn khởi, đưa ra thật nhiều địa điểm cắm quân. Sau nhiều giờ bàn cả sôi nổi, cả lớp đều đồng ý, nhất trí hành quân đến Thanh Đa. Bảng phân công được soạn thảo tức thời, các nhà ngoại … trú anh dũng đưa những đôi vai gầy yếu lãnh phần nuôi quân. Còn dân nội trú xét thấy hoàn cảnh khó khăn nên ưu tiên đi tay không cho gọn nhẹ. 

MỘT CUỘC PHỎNG VẤN

-Ban báo chí 81KNC- 

Chúng tôi có biết một câu nói của nhà toán học trẻ tuổi lừng danh E- vơ – rít Ga-loa: “Tôi cần có đủ nghị lực để chết ở tuổi đời 20…”. Chúng tôi vẫn thường tranh luận với nhau: ở tuổi 20 có điều gì khác với những tuổi khác mà cần phải có đủ nghị lực mới từ bỏ được nó? Và có một câu nói khác cho rằng “cuộc đời là một parabol mà tuổi trẻ là điểm cực đại”. Vậy tuổi trẻ làm điều gì để xứng đáng là điểm cực đại đó? Thiết nghĩ mỗi bạn trẻ chúng ta đều có những quan niệm, suy nghĩ, phương châm sống cho khoảng đời trẻ của mình sao

CHẠP PHÔ

-Radio-(Nguyễn Thị Thu Thanh)


Các bạn thân mến! 


Vì lớp chúng tôi toàn dân kẹp tóc nên đối tượng để chúng tôi “giở quẻ” hôm nay là các đấng húi cua. Bằng những kiến thức được trang bị bởi môn Tâm lý học và Triết học cùng phương châm: “Bản chất bộc lộ thông qua sự vật và hiện tượng” là chính. Và bằng kinh nghiệm của 27 khối óc đã từng trổ tài nghiệp dư khắp bốn phương hợp về, hôm nay chúng tôi xin trích đăng một phần nhỏ trong: “Cẩm nang chọn đức lang quân” của bổn lớp, hầu giúp quí bạn nữ sáng suốt chọn được một vị bồ “số dzách”. Chúc quí bạn áp dụng thành công. 

HẮC MIU MẤT TÍCH

Phóng sự
Chuyện lạ khó tin nhưng … có thật!!! 


Pv. Mỹ Thanh cùng các cộng tác viên phóng sự



… Hôm ấy, ngày 13 thứ sáu. Nửa chiều dài hành lang Ký túc xá từ phòng 101 đến 109 bỗng nhiên nhốn nháo. Mọi người đứng tụm lại từng nhóm nhỏ, bàn tán xôn xao về một tin khủng khiếp “nàng Hắc miu bị bắt cóc”. Thật không ai có thể ngờ được việc đó xảy ra. Chủ hắc miu, một cô gái có khuôn mặt tuyệt đẹp, đứng tựa người vào hành lang, dường như sự đau buồn và giận dữ tột bực khiến gương mặt cô càng tăng vẻ độc đáo. Tất cả mọi “tình báo viên” thông minh, tháo vát lừng danh của Ký túc xá đều được triệu về, đứng xung quanh cô để tìm hiểu thêm một vài tin tức cần thiết, trước khi bủa vây khắp ngõ truy lùng thủ phạm. Cô nói chậm để các trinh sát viên ghi chép : “Vào lúc 9h15 tối qua, tôi vẫn còn trông thấy Hắc miu, cô ta đùa với những miếng vải đầy màu sắc trong hộp đồ khâu vá của tôi, thế mà … sáng nay, chao ôi! Hắc miu đâu rồi?”.

NGÀY BÊN EM TA NHỚ

Anh Thanh – Anh sắc – Anh Chi – 
Thơ tếu 
Cũng đã một thời trêu 
Để cười khi muốn mếu! 


Ngày bên em ta nhớ.
Khúc khích tiếng em cười
Ta bảo em “chuột nhắt”
Em bảo “chuột không cười”.

TÌNH YÊU TUỔI TRẺ

 - Lan Anh-


Chẳng biết vô tình hay hữu ý
Anh đến nhà tiễn bước tôi đi
Sắp xa nhau mà sao không nói được gì
Thôi cứ để mỗi trái tim mang một ý nghĩ.

HỐI HẬN

Trần Huệ Chi.
 
Hôm nay là ngày thi môn cuối cùng, tôi vừa mừng vừa lo, mừng vì sắp được về nhà, còn lo vì không biết làm bài có trót lọt không? Nghĩ cũng buồn cười, làm học trò bao nhiêu lần bước vào phòng thi mà có bao giờ không hồi hộp lo âu. Mấy nhỏ bạn nói đùa: “còn viên đạn cuối cùng, tụi mình đừng để đứa nào “tử trận” nha!”

NHỮNG LỜI TÂM SỰ

- Hồng Vân - 
Tựa báo năm thứ  II – TRẺ – (đón sinh viên khoá 1982 )

Các bạn 82 thân mến! 

Những ngày này cách đây một năm chúng tôi cũng như các bạn, vào trường với tâm trạng vui mừng, phấn khởi, tự hào, khi nghĩ rằng từ nay mình đã trở thành “sinh viên”. Lần đầu tiên bước trên con đường vào trường giữa hai hàng dương được cắt tỉa ngay ngắn tôi có một cảm giác lâng lâng thật khó tả các bạn ạ! ..

ĐỊA CHỈ CHO EM

-Châu Hồng Anh –
BÁO TƯỜNG – XUÂN 82. (năm thứ nhất). 
Tựa báo – XUÂN BỠ NGỠ 


Tôi bước vào trường học làm cô giáo.
Mai mốt làm quen với những em thơ.
Tôi bước vào trường vì một ước mơ.
Tìm địa chỉ cho học trò ta đó.

CÓ ĐIỀU GÌ NƠI ẤY!

01/01/2009


Có điều gì nơi ấy ?
Khi ta vang lên hai tiếng “về trường!”
Có điều gì đang chảy xiết trong ta
Điều gì đó
Đã từ lâu
Im ắng.

81KNC KÝ SỰ - VỀ TRƯỜNG 01/01/2010 – KỶ NIỆM 25 NĂM RA TRƯỜNG

Họp mặt “cụ” sinh viên. 81KNC kỷ niệm 25 năm ra trường. Rất nhiều dự định … nhưng cũng rất nhiều trở ngại để thực hiện được. Trở ngại lớn nhất có lẽ do “tính ì hệ thống”!. Chỉ có một buổi, không đủ cho việc bàn bạc để đưa ra một quyết định nào, dù đơn giản chỉ là “có làm Kỷ yếu” hay không!

BÂY GIỜ....25 NĂM SAU

Lời trần tình của Châu Hồng Anh 


25 năm trước, 27 cô gái của 81 KNC ra trường để bước vào cuộc đời. Hôm nay chúng ta lại về trường. Dù trong chúng ta có nhiều người thành đạt, thành công hoặc có người chưa hài lòng về mặt nào đó của mình. Nhưng tất cả chúng ta, 27 thành viên 81 KNC đều đã sống rất tốt, trong mỗi hoàn cảnh của riêng mình. Chúng ta đều đã không ngừng nỗ lực cho cuộc sống mình, gia đình mình và góp sức với cộng đồng. Chúng ta hãy tự hào về điều đó!

NGÀY ẤY…

           Một cây chọc chẳng ai cười !
   27 cây chọc … mọi người lăn quay…!

Còn nhớ anh Mậu (bí thư đoàn trường) có nói khi chúng tôi ra trường : “… 81NC ra trường mang theo linh hồn trường rồi! Không có một tập thể nào từng tạo nhiều… cảm xúc (cú xốc) như vậy…” và dĩ nhiên tụi tui “hãnh diện” lắm. Coi như đó là một lời khen.

NGƯỜI

-Trần Huệ Chi- 
...
Ôi thành phố mến thương!
Thành phố mang tên Người 10 năm rồi đấy
Hỡi em tôi ơi có thấy!
Tầm vóc mình cùng thành phố lớn lên
Vĩ đại cao to! Ôi sung sướng tự hào!

ÁO XANH

Nếu có ai hỏi
Màu gì tôi thích nhất
Tôi sẽ chỉ áo anh công nhân đang lẩn khuất
Giữa những áo hồng, xanh, đỏ, vàng, nâu,…

NGƯỜI TRỞ VỀ

- Trần Huệ Chi -


Ngày ấy anh rời ghế nhà trường
Lên đường cầm súng giữ biên cương
Giữ màu mực tím trên trang giấy
Cho em thơ – cho những người thương

KHI EM BIẾT TÊN ANH

-Nguyễn Hoàng Diễm -


Giữa rất nhiều màu xanh và cỏ
Giữa rất nhiều sương mù và gió
Người ta ghi lại tên anh
Không phải nét mực xanh ngày đi học
Anh đã gởi lại rồi trên đồi dốc
Tuổi trẻ – niềm tin – sức mạnh – tình yêu.
Bởi máu anh đã thấm nhiều trên đất ấy.

NGÀY ẤY …….BÂY GIỜ


-Trần Huệ Chi- 
19/03/1985                                  


  Ngày ấy em ra đi
  Không một lời từ giã
  Em đến nơi xa lạ

NGÀY MAI XA TRƯỜNG

-Trần Huệ Chi-  
(thầy Nguyễn Tuấn KNN phổ nhạc)  



Trong đời học sinh
Biết bao lần dự ngày khai giảng
Sao hôm nay nghe buồn man mác
Có chút gì nuối tiếc tháng ngày qua

TRƯỜNG TÔI

-Trần Huệ Chi-


Lối vào xanh thắm hàng dương
Lần đầu bỡ ngỡ con đường chưa quen
Rụt rè như chú dế mèn

HUYỀN THOẠI HAI ĐÔI MẮT

 -Lan Anh - 

Trong giảng đường có hai đôi mắt đẹp
Một đôi to và sáng, đôi nhỏ buồn miên man
Một hôm đôi mắt sáng
Đến hỏi đôi mắt buồn

BÀI CHO ANH

-Nguyễn Hoàng Diễm-
Tựa báo – HẠT GIỐNG ĐỎ
 ( Tiếng nói sinh viên Sư Phạm Kỹ Thuật (thi báo trường cụm sư phạm)
 (Mừng Hiến chương nhà giáo năm 1985- năm IV)




Em ghi nét mực xanh
Lên trang thư cho anh
Với tất cả nhiệt thành
Khi ghi lên giáo án

PHÚ LỚP

Nguyễn Hoàng Diễm 


Nhìn tờ lịch bay bay, giật mình nhớ lại.


A! 81NC vẫn còn đây, hy vọng một ngày mở mặt mở mày…
Bèn, mỉm chi một cái, ngoái cổ nhìn lại, rồi vắt cả 2 tay ngang trán, ngẫm chuyện dở hay, rủi may, trả vay,… từ trước đến rày.

THÔNG BÁO

Thông báo ngày 30& 31/10/2010 lớp mình dự kiến tổ chức đi Vũng tàu . 


Chị Cẩm Tú sẽ lo cho việc ngủ nghỉ của tụi mình . Dự kiến đi lúc 13h thứ 7 30/10 . Xin bà con vui lòng đăng ký sớm nhé


Lan Anh
22/10/2010



HOA XUÂN

Nguyễn Minh Tân
MAI
Trong muôn ngàn màu sắc
Trong tiếng chim reo mừng
Khoác áo vàng lộng lẫy
Em đi vào mùa xuân

GIỮ HỘ ANH CHÚT NẮNG MÙA XUÂN

Nguyễn Minh Tân


Anh không ở lại Sài gòn mùa xuân năm nay
Nên nhờ em giữ hộ giùm chút nắng
Điều muốn nói bỗng trở nên thầm thì sâu lắng
Trong anh- từ giờ phút chia tay
Nên chỉ nhờ em duy nhất một điều này
Giữ hộ anh chút nắng mùa xuân

NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẸP

Một cậu bé hỏi mẹ “Vì sao mẹ khóc?”
“Bởi vì mẹ là phụ nữ”, bà ấy trả lời.
“Con không hiểu”, cậu bé nói.

ÁO ANH MẶC CHIỀU NAY KHÔNG MANG SỐ

Nguyễn Minh Tân

Đi bóng trường tôi đã tp hp đủ ri
Mt bui chiu nng còn chưa tt
Nhng cu th không mang giày, không tt màu, tt trng
Chia làm hai bên- mc áo, ci trn


HỌP MẶT ZENTA 6/6/2010

81nc hop ngay 06-06-2010 Zenta Mac Dinh Chi

LỜI NGỎ

Nguyễn Hoàng Diễm     2010       



          Đã ba mươi năm. Thời gian để tóc xanh nhuốm bạc. Thời gian để hồn nhiên chân sáo thành đăm chiêu, suy tư…
Ngày đó, mỗi đứa một quê. Khác từ hoàn cảnh đến tính tình. Khác từ giọng nói đến thói quen. Rồi bỗng chốc cùng sống chung phòng, chung bát đũa, chung sách bút, chung dép giày… Chung một nỗi nhớ nhà và chung những mùa thi. Bốn năm. Mỗi năm là một thời để nhớ!

LIÊN HOAN TẤT NIÊN 1983










HOẠT CẢNH SƠN TINH THỦY TINH







TUỒI ĐỜI MÊNH MÔNG

Tốp ca “Tuổi đời mênh mông” – Ngày khai giảng 30/9/1983








NGÀY HỘI THỬ GIÀY




Một phút làm hề.....và
muôn thuở....