VỀ LẠI MIỀN... TINH KHÔI...



 
… Sen đã nở trên đồng hoang ngày ấy
Dào dạt hương em chạm gót chân ngà
Chim trong vườn đã vươn cánh bay xa
Mang tiếng hót đến miền em quen, lạ…

Nụ tinh khôi giờ ngự đỉnh hương sen
E ấp ủ hạt mềm đêm sương xuống
Se sắt gió thoảng qua miền sầu muộn
Níu chân người chầm chậm …buổi hoàng hôn…

     
                       Tặng các bạn phòng 107
                Bến tre ngày 3/3 sinh nhật Điệp 

                                         MT



NỖI BUỒN MƯA NGÂU


Yên Di 


   Ai ngồi đếm giọt mưa ngâu
Bài thơ dang dở nỗi sầu ngổn ngang...

      Đừng làm Chức Nữ, Ngưu Lang
Đừng làm ô thước, hai hàng lệ rơi
      Xin đừng quay gót người ơi,
Đừng quên câu hát dặn lời thương yêu
      Đừng làm hoa tím riu riu
Đừng làm bèo dạt hẩm hiu tháng ngày...

TÓC THỀ CHÔNG CHÊNH

Kim Thủy Tùng


Thân tặng Hoàng Diễm nhân Sinh Nhật 15/6/ 2012 cùng những lời chúc tốt đẹp nhất và ấm áp nhất


   Hạ vàng chợt nắng, chợt mưa
Chợt như ảo ảnh ngày xưa trở về
      Có người con gái tóc thề
Nhớ người xa lạ, vỗ về giấc mơ

KHỔ QUA

Kim Thủy Tùng



  Rung rinh cánh nắng bên giàn
Biết đâu bờ khổ giữa ngàn sóng tơ
    Hoa ôm lòng đắng có ngờ
Cam lai khổ tận… đến bờ… khổ qua…

LẮNG...

Rong Nho



Sao khuya đi vắng
Trăng hẹn tối nay
Không gian yên ắng
Lắng tiếng mưa bay

          Gió lay xào xạc
          Cánh lá chơi vơi
          Phượng buồn mắt đỏ
          Lắng tiếng lá rơi

VƯỜN XƯA LUNG LINH ĐÊM TRĂNG SAO

Người đọc

Cảm tác từ bài “Từ Thức” của Khách lai vãng
Thân tặng Khách lai vãng


Tình say đâu hay men thương đau
Vườn mơ đâu hay ai xanh xao
Thuyền trôi không hay đang lênh đênh
Lòng mê không hay ai chênh vênh

Tình ơi, xin buông xa cơn say
Thuyền ơi, xin nương theo heo may
Về cho nhân gian thôi hư hao
Vườn xưa lung linh đêm trăng sao

DEL - SAVE

Khách lai rai


Tôi xóa bóng mình trên mỗi bước chân qua,
Vì sợ ai đó sẽ nhìn ra nỗi nhớ.
Tôi xóa tên tôi trong mỗi ước mơ,
Vì sợ ai đó biết đường tơ tôi dệt mộng.
Và đêm về, trong mỗi chiêm bao,
Tôi xóa hết những khát khao dành cho người tôi ấp ủ,
Vì sợ rằng trong bóng tối cô đơn
Lời yêu thương sẽ dạt dào mãnh liệt
Và ai đó sẽ nhìn ra
Tim tôi
Yếu đuối, dại khờ.

TỪ THỨC

Khách lai vãng



Trùng trùng non cao lên chơi vơi
Dạt dào dư âm đêm buông lơi
Cùng người đan tay mê cung say
Chập chùng muôn hoa nghe hương rơi

Một trời hoan ca chân phiêu du
Lạc miền thiên thai thân liêu trai
Vườn tình xôn xao đêm chiêm bao
Về miền nhân gian nghe hư hao

CÓ PHIỀN LÒNG KHÔNG AI ƠI?

Thỳa Là

Cảm tác từ "Có phiền lòng không ai ơi?" của Hoàng Diễm
Thân tặng MT




Có phiền lòng không ai ơi?
Dường như đã yêu thật rồi
Trách người ngày xưa chi tội
Có phiền lòng không ai ơi?

HƯ VÔ

Thỳa Là 

“...Trăng muôn đời thiếu nợ mà sông không nhớ ra...”
                                                                        Trịnh Công Sơn

    

  Trăng còn nợ bến sông này
Nợ con nước đợi, nợ ngày nước lên

    Sông chừ có hẳn là quên?
Biết chừ bóng nước dập dềnh mà thôi
           
    Với tay vớt ánh vàng trôi
Là sông vớt cả một trời hư vô…

THƠ ĐÂU CÓ LỖI...

Tỉ Ngố


Có đứa bạn gởi cho Ngố tui một cái “meo”.
ĐỪNG YÊU NGƯỜI LÀM THƠ. Nhân vật trong này đang ấm ức vì bị xử tệ bởi một người yêu thơ, biết làm thơ dù chưa đạt đẳng cấp nào đáng kế!
Có lẽ anh chàng đã dùng những lời đanh thép, đưa ra những chứng cớ rõ ràng quá chăng?
Đúng là nếu cứ như anh nói thì có điên mới yêu những “con dở hơi” đó!
Thú thật mới đọc lần đầu Ngố tui cũng thấy hoang mang, toan làm theo lời dặn. Nhưng sau nhiều hồi đọc đi, đọc lại Ngố tui bỗng đâm phân vân… 

LẠC MẤT TÌNH NHAU

Lá Cẩm


Ta v
ới người một thời tuổi trẻ
Bước cùng nhau nhưng chẳng song đôi
Người mãi đi người quá xa xôi
Ta lặng lẽ riêng mình đơn bước

HOA KHẾ

Kim Thủy Tùng


 

   N
ắng hồng, nhạt tím hay vàng
Lung linh hoa khế ngỡ ngàng giấc trưa


   Đêm qua chợt thấy người xưa

Có hoa tím nắng đong vừa giấc mơ


   Chiêm bao bắt gặp câu thơ

Biết hoa từ ấy thôi chờ ngày xa…

MƯA ÁP THẤP

Lá Cẩm


Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách”
Có phải vậy không sao người đi?
Người về bên ấy đường xa ngái
Mưa gió đầy trời cũng vô nghì…

THÁNG BA KỶ NIỆM…

Hoàng Nguyên


Tháng ba là mùa khô. Giờ ra chơi tha hồ chạy nhảy, những dấu chân ngang dọc trên khoảnh sân cát. Trường huyện nhỏ và nghèo, học trò chỉ mong mùa khô để được thoải mái nghịch ngợm…

Bọn tôi tiễn Danh đi nghĩa vụ quân sự cũng vào tháng ba. Đó là năm lớp 11. Chiến tranh biên giới Tây nam đã ảnh hưởng tới trường tôi. Học trò nhà quê thường học không đúng tuổi. Trước đó, nhiều anh đã đi, không về... Lớp tôi xao xác, mong cho mùa khô qua nhanh, để chiến trường bớt khốc liệt. Chúng tôi chạm mặt với mất mát, chia ly từ tháng ba năm đó.